anh à,
em đã xem Grand Piano, nhưng đọng lại trong em chắc là một vết cắt ngang rất ngọt của cây vĩ cầm như một vết cứa vào cổ một người...
những ngón tay điêu luyện, âm nhạc tuyệt vời, những nhốn nháo cuộc đời, những lo toan khắc khoải em vẫn cứ cố chấp rằng đó không là không gian của âm nhạc...
em vẫn thích ngồi bên cửa sổ tầng 10, nhìn ra quãng xa và rộng, đôi khi có mưa rơi, đôi khi trăng sáng ngang qua, nghe khúc vĩ cầm của Beethoven, nghe Bach hay Vivaldi trong buổi chiều nhẹ, bên ấm trà, hay ly vang buổi tối...
có vài người trong cuộc đời mình lướt qua rồi thì thôi, có vài người đọng lại được phút giây, có người đâu cần gặp gỡ, nhưng vẫn đâu đó hiện hữu ở một cuộc đời này...thi thoảng nhớ về...
như chiều nay mưa, chẳn hạn.