có lúc muốn hét lên, nhưng đã im lặng...
sự im lặng hẵn đã làm cho mọi thứ tồi tệ hơn...
ai cũng có cái ngưỡng của mình, ngưỡng của yêu thương, ngưỡng của ghen ghét, ngưỡng của hận thù...
tại sao phải khổ vì nhau nhiều như vậy, tại sao...
sự hy sinh không phải là một điều trong trẻo, tại sao lại phải hy sinh, cuộc sống chỉ là những niềm vui thôi mà, vắng bóng niềm vui là nỗi buồn, đâu có ai hy sinh mà vui, hy sinh chỉ là mất mát, nợ nần, hy sinh chỉ là gánh nặng, là ân nghĩa, là mỏi mệt và âu lo...
nếu một ai đó có ý định giết mình, mình chỉ nói một câu duy nhất rằng: cảm ơn....
28/2/16
25/2/16
ta chỉ có tấm thân này,
muốn viết về chuyến đi Sri Lanka vừa rồi nhưng không đủ thời gian để tĩnh tại và mọi thứ tuôn ra, chỉ nhớ rằng đã có một cảm giác rất rõ ràng là ta gặp lại chính mình, như bị mắc bẫy sau 1 vòng lẫn quẫn của cuộc đời... sẽ nói về điều đó từ nội tâm, từ góc nhìn của Thiền Tông, trên một đất nước Phật giáo lâu đời...
những công việc cuốn trôi, lâu lắm rồi mới có được sức khỏe để có thể làm được những việc như mong muốn, có lúc cơ thể rã rời phản ứng, có lúc ngoại lực làm mệt mỏi, vướng bận, khó khăn...
chỉ có một điều duy nhất giúp mình vượt qua đó chính là Vipassana mỗi ngày, có được cái nền cho sự tĩnh tại, dù chưa phải là vững chắc, để bớt nhạy cảm, để hiểu chuyện gì cũng có thể xảy ra và sẵn sàng đón nhận dù có tệ đến mức nào, để hiểu mọi thứ có nguyên do cũng nó và tự nó sẽ xảy ra như nó vốn là, để chậm lại 1 chút, chân thành một chút với mình và với người...
dù sao, cũng chỉ tấm thân này, sống những ngày vui vẻ, xôn xao với cuộc đời vẫn sẽ là một cuộc sống vui,
cứ thế đã...
những công việc cuốn trôi, lâu lắm rồi mới có được sức khỏe để có thể làm được những việc như mong muốn, có lúc cơ thể rã rời phản ứng, có lúc ngoại lực làm mệt mỏi, vướng bận, khó khăn...
chỉ có một điều duy nhất giúp mình vượt qua đó chính là Vipassana mỗi ngày, có được cái nền cho sự tĩnh tại, dù chưa phải là vững chắc, để bớt nhạy cảm, để hiểu chuyện gì cũng có thể xảy ra và sẵn sàng đón nhận dù có tệ đến mức nào, để hiểu mọi thứ có nguyên do cũng nó và tự nó sẽ xảy ra như nó vốn là, để chậm lại 1 chút, chân thành một chút với mình và với người...
dù sao, cũng chỉ tấm thân này, sống những ngày vui vẻ, xôn xao với cuộc đời vẫn sẽ là một cuộc sống vui,
cứ thế đã...
23/2/16
nhớ,
nỗi nhớ là một trạng thái, một cảm giác, một bồn chồn, lo lắng và nghĩ suy...
nỗi nhớ như con sóng, êm êm âm ỉ trong lòng rồi dâng trào thành những đợt sóng cao, ầm ào nơi cõi lòng...
có những nỗi nhớ hiện hữu, một gương mặt, một dáng hình, có những nỗi nhớ mông lung nào đó...đôi khi chỉ là cái siết tay hoặc một ánh mắt mê say...
khi nhớ nhung thì khó toàn tâm ý, đó là một vướng bận, một ghi dấu, một khắc khoải và rồi thành những nghi hoặc, lo lắng và sợ hãi...
hôm nay trăng tròn lắm, mới giữa tháng Giêng thôi mà, sao cứ nghe ngày tháng phôi pha...
đôi khi ta lắng nghe ta, nghe gió hoang vu dội vào lòng buốt giá......(TCS)
nỗi nhớ như con sóng, êm êm âm ỉ trong lòng rồi dâng trào thành những đợt sóng cao, ầm ào nơi cõi lòng...
có những nỗi nhớ hiện hữu, một gương mặt, một dáng hình, có những nỗi nhớ mông lung nào đó...đôi khi chỉ là cái siết tay hoặc một ánh mắt mê say...
khi nhớ nhung thì khó toàn tâm ý, đó là một vướng bận, một ghi dấu, một khắc khoải và rồi thành những nghi hoặc, lo lắng và sợ hãi...
hôm nay trăng tròn lắm, mới giữa tháng Giêng thôi mà, sao cứ nghe ngày tháng phôi pha...
đôi khi ta lắng nghe ta, nghe gió hoang vu dội vào lòng buốt giá......(TCS)
đôi khi,
đôi khi ta chết trong lòng ấy
chỉ bởi vì ta chẳng còn yêu...
không yêu sao cũng buồn đến vậy,
biết chối từ sao những tháng ngày
những lãng quên rồi ai nhắc nhớ
chỉ là lơ đãng gió heo may...
chỉ bởi vì ta chẳng còn yêu...
không yêu sao cũng buồn đến vậy,
biết chối từ sao những tháng ngày
những lãng quên rồi ai nhắc nhớ
chỉ là lơ đãng gió heo may...
15/2/16
được khóc,
sau những ngày nắng, gió, rừng cây, núi đồi, biển cát, thành thị và thôn quê, đền đài và sông suối, lạ lẫm và gần gũi, nói cười và bực bội, tình cảm và xa xăm, lại trở về nơi chốn của mình, như chưa hề có cái gọi là năm mới vừa qua, chưa hề có một kỳ nghỉ nào, rồi mọi thứ ập xuống, như thác lũ, xa lạ như đã đủ cho những ngày xa...
và những giọt nước mắt tuôn rơi, từ lâu lắm rồi mới có thể khóc ngon như vậy...
cũng không biết vì sao mà khóc, không hẳn buồn, không là hạnh phúc, không phải uất ức hay tủi thân, không có gì là mất mát, chỉ là hiểu người, hiểu đời, hiểu mình vẫn còn đang ngơ ngác thống khổ với sự vô tâm và tính ích kỷ của con người...
nước mắt như gột rửa bụi mù sau chuyến đi, như nhắc nhở mình đang tồn tại giữa thế gian này, vẫn phải tự giăng bẫy và mắc bẫy chính mình và mắc bẫy của nhân sinh...
được khóc, hẳn là một điều an ủi nhất của con người...
và những giọt nước mắt tuôn rơi, từ lâu lắm rồi mới có thể khóc ngon như vậy...
cũng không biết vì sao mà khóc, không hẳn buồn, không là hạnh phúc, không phải uất ức hay tủi thân, không có gì là mất mát, chỉ là hiểu người, hiểu đời, hiểu mình vẫn còn đang ngơ ngác thống khổ với sự vô tâm và tính ích kỷ của con người...
nước mắt như gột rửa bụi mù sau chuyến đi, như nhắc nhở mình đang tồn tại giữa thế gian này, vẫn phải tự giăng bẫy và mắc bẫy chính mình và mắc bẫy của nhân sinh...
được khóc, hẳn là một điều an ủi nhất của con người...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)