20/10/14

phía sau...

phía sau là vách núi, để tựa lưng, trước mặt phải là biển, để mênh mông...
phía trên là bầu trời, đủ rộng, để mộng mơ, và phải có tán cây, để vừa mát...
một căn nhà như thế trên sườn đồi, sườn núi, để vừa đủ vững chãi, vừa đủ tự do...
em không thích chốn thâm u của rừng rậm, đó chỉ là nơi dạo chơi giữa những tán cây, giữa mùa lá rụng...
em không còn thích ngôi nhà bên bờ sông như những bức tranh em hay vẽ nguệch ngoạc, có dòng sông trước cửa, xuôi dòng, có con thuyền gác mái, có vườn cây lơ thơ...nhưng ở đó làm sao em không thể không là người tiễn đưa, đưa tiễn khi dòng sông cứ trôi xuôi...

em thích sự thô ráp những dịu dàng, bàn tay thô ráp nhưng dịu dàng thì dễ thương hơn là mảnh khảnh, em thích vóc dáng đậm đà, vững chãi nhưng tâm hồn thì mênh mông như biển, mắt không cần nhìn xa nhưng đủ rộng để bao dung...

nhưng dường như phía sau cơ thể em, phía lưng, phía cổ, đang mục rỗng....anh à...


4/10/14

cafe sáng


sáng ra tự tưởng cho mình,
tách cafe sáng ngon lành cùng hoa...

bồng bềnh...

một tuần trãi qua với những thay đổi liên tục, lâu lắm rồi mới làm việc ở cường độ cao như vậy, thấy một chút hưng phấn trở lại với công việc như vài năm trước, khả năng xoay sở vẫn tốt nhưng cố không quá sức, không để phải rơi vào khủng hoảng nữa, tuy có lúc rời công việc rồi lại tự hỏi mình đang cố gắng vì cái gì? giúp một người đang sắp chết đuối hay muốn xem lại khả năng của mình hay...chẳng vì gì cả, hoặc có thể chọn công việc nhẹ nhàng dễ dàng hơn, thôi thì còn 3 tháng nữa hết năm, làm gì được thì làm, vậy đi.

chiều thứ 7 mưa lại rả rích ngoài hiên, đóng cửa căn phòng lại, xem liền 2 bộ phim trên HBO, rồi sau đó nằm dài, trùm mềm với căn phòng đầy âm nhạc, chỉ nghe những âm thanh thẩm thấu vào da đầu rồi vào não như những làn sóng bồng bềnh trong đầu, lại nhớ khi nhắm mắt nghe kinh, không còn là tiếng nói, không còn là âm thanh, chỉ là những làn sóng, khi trầm, khi bổng vang vang đâu đó trong não mình, không còn những suy nghĩ, không còn những ưu tư hay lo lắng cũng không cần phải biết mình là ai, mọi thứ bềnh bồng trôi và tan vào giấc ngủ...

tỉnh dậy giữa đêm, nhạc vẫn vang vang nhưng đã êm đềm, mưa đã thôi rơi và sóng lặng, tắt nhạc, chìm trong giấc ngủ an lành...

thấy mình tự do...