phía trên là bầu trời, đủ rộng, để mộng mơ, và phải có tán cây, để vừa mát...
một căn nhà như thế trên sườn đồi, sườn núi, để vừa đủ vững chãi, vừa đủ tự do...
em không thích chốn thâm u của rừng rậm, đó chỉ là nơi dạo chơi giữa những tán cây, giữa mùa lá rụng...
em không còn thích ngôi nhà bên bờ sông như những bức tranh em hay vẽ nguệch ngoạc, có dòng sông trước cửa, xuôi dòng, có con thuyền gác mái, có vườn cây lơ thơ...nhưng ở đó làm sao em không thể không là người tiễn đưa, đưa tiễn khi dòng sông cứ trôi xuôi...
em thích sự thô ráp những dịu dàng, bàn tay thô ráp nhưng dịu dàng thì dễ thương hơn là mảnh khảnh, em thích vóc dáng đậm đà, vững chãi nhưng tâm hồn thì mênh mông như biển, mắt không cần nhìn xa nhưng đủ rộng để bao dung...
nhưng dường như phía sau cơ thể em, phía lưng, phía cổ, đang mục rỗng....anh à...
