13/12/16

giọt nước mắt ngắn,

một lúc nào đó, người đơ ra, không còn từ nào để nói, không còn hành động nào để làm, không biết phải làm sao, đầu óc đầy nhóc, đầu óc trống rỗng, và giọt nước mắt rơi...

cô đơn vô cùng tận trong vòng tay ấm,
đơn độc vô cùng trong cái xiết tay,
nhạt thếch nụ hôn và buông xuôi...

điều gì đã xảy ra,
và ta phải tiếp tục làm sao,
trống,
rỗng,
đầy ắp,
không thể nói nên lời,
và nước mắt rơi...

biết làm sao, làm sao...