chẳng có điều gì rõ ràng trong những hoang mang, thời gian thì bàn bạc trôi, lờ lững như những chiếc lá xuôi dòng, chỉ đôi người níu kéo...
đâu đó tàn phai đang đến, lòng người hư hao...
những hẹn hò niềm vui dừng lại ngoài song cửa, em đếm từng tích tắc đồng hồ của đêm, nghe mình quên ngủ, chẳng nhớ điều chi, con thạch sùng treo mình trên vách, khe khẽ tiếc...
mỗi tâm hồn là một hòn đảo nhỏ giữa mênh mông biển cả bao la làm em chới với, thỉnh thoảng khóc cười cùng nhau...
anh không là hòn đảo, anh là biển cả, và em bơi trong những ước vọng mênh mông...
nơi ấy gió thổi nhiều, gió thổi rát nhau...
mùa này mưa anh ạ, trút bỏ, tuôn trào, trôi đi, nảy mầm, xanh biếc...
đó chẳng phải hồi sinh sao?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét