những buổi rất khuya, con đường hầu như đã vắng, thỉnh thoảng chỉ một chiếc xe vội vã đơn độc trên đường, sài gòn không ngủ nhưng cũng gục đầu mệt nhoài
khi những nick sáng đèn đã tắt, những lời chào nhau đã vãng, người đã an giấc, ta lại loay hoay tìm mình...
bạn cần một ly vang ấm, thứ rượu đỏ chảy tràn môi, thứ ấy chỉ thích ngồi nơi bậu cửa, ngắm trời mây giữa đêm gió nhẹ và ánh đèn lắt lay...
lại nhớ đêm mưa gần đấy, căn phòng trọ bé xíu nơi làng chài nghèo, chai Volka pha nhạt và những điếu capri cháy sáng nghe sóng vỗ và mưa rơi, nghe hơi ấm trên môi và cái lạnh thấm vào hồn, nghe chơi vơi như thể mình đang ở một nơi xa lắm và mình cũng chẳng còn là mình của ngày hôm qua...
Tequila hay Magarita trong căn phòng ấm, nhạc dập dìu say sưa...
Tủ lạnh còn bia, thứ mình ghét nhất, như ghét những lúc tiệc tùng, tiện thể, xôn xao...nhưng hình như người ta đang uống, ở chỗ nào đó giữa phố phường, giữa những giọt mưa phùn tháng 8, những ly bia tuôn trào, những lời nói xôn xao che lấp những khoảng trống rỗng...
bạn đã ngủ, ly vang trôi vào mộng mị, ly bia trôi vào hư vô...còn lại mình đây, trống rỗng...
ai đó đang ở Quảng Bình nhắn tin Phong Nha tuyệt vời, ai đó bảo đảo Bình Ba hoang vắng, ai đó đang ở núi rừng Tây nguyên bát ngát và tối nay chắc thèm điếu capri...
sài gòn thì mưa, hồ bơi tầng 25 đầy gió, những giọt nước mưa rơi xuống hồ nhảy nhót rồi cũng hòa quyện vào nhau...mưa rơi trên mặt lạnh giá, mà nước hồ thì ấm, rồi cũng hòa quyện vào nhau...
chỉ khi chui vào trong làn nước mát, mới có thể tan chảy được tâm hồn mình, gỡ bỏ những mảng bám âm u, rửa sạch những tạp nham còn đọng lại... bầu trời màu xám, những dây bông giấy mùa này rất xanh...
gột rửa hết, gột rửa hết...
nên trống rỗng đêm nay...
2 nhận xét:
Con người bao giờ cũng chứa một khoảng cô đơn riêng tư trong lòng
vậy, có dành lại capri hông ~.~
Đăng nhận xét