những ngày nắng rang, những chiều gió chướng, lá vàng rơi nhiều, những chồi non mới nhú, trời đẹp, mùa sang mùa trôi đi...
vẫn 4 mùa xuân hạ thu đông những mỗi mùa mỗi mới, những chiếc lá khô cong về với đất, để những chiếc lá non mới chào đời, cho một mùa mới, những ngày nắng hanh này sẽ nhường chỗ cho những hạt mưa bay, những cơn mưa sụt sùi, những mặt đường sũng nước...
nhưng ta mỗi ngày mỗi cũ, đi hết một vòng, vẫn thấy mình xưa cũ, vẫn thấy mình mong manh...
trốn chạy những cảm xúc buồn, lấp đầy bằng những niềm vui tạm bợ, có lúc tưởng quên được những xa xưa, có khi tưởng thoát được những điều xưa cũ, nhưng nó vẫn đâu đó, sâu thẳm trong lòng, thỉnh thoảng trổi dậy, quăng quật mình trong những chông chênh...
thỉnh thoảng ở đó, bên người yêu thương, vẫn trơ trọi một mình...
gió vẫn thổi những sắc vàng đã nhạt
mùa yêu thương xưa cũ đã qua rồi
thỉnh thoảng nhớ, thỉnh thoảng quên, thỉnh thoảng...
nắng vàng chanh, gió thốc, lá xa cành...
1 nhận xét:
thỉnh thoảng ở đó, bên người yêu thương, vẫn trơ trọi một mình...: Đó là một cách lạc. Lạc giữa đám đông quen biết.
Đăng nhận xét