11/6/14

mùa mưa tới

sáng sớm cơn mưa rào ngang qua thành phố, làm tan đi cơn nóng buổi khuya và làm chùn chân bước ra khỏi nhà...
những cơn mưa đầu mùa được trông đợi bao nhiêu, thì giữa mùa lại chán chường bấy nhiêu, cái gì quá cũng không tốt...
mưa làm cho những bệnh lặt vặt có cơ hội làm mình khó chịu, những chiều rả rích, những đêm gió giông làm cho những nỗi nhớ cồn cào, năm nào cũng trở lại, đôi khi bó gói trước thềm ngắm mưa với ly trà nóng nghe cồn cào những nỗi xa xưa...
nỗi nhớ - một sản phẩm của bộ não - một thứ như ngàn tấm gương phản chiếu tất cả mọi thứ hàng ngày, pha trộn, sắp xếp, nhớ quên, lẫn lộn - để tạo ra những tự hào, lo sợ, tin yêu, thương mến rồi nhớ nhung...
vậy đó, nỗi nhớ là thứ của riêng mà đôi khi người bị/ được nhớ cũng không hề hay biết, có một ai đó đang nhung nhớ mình...
căn bếp cũ, cây khế xưa, cái bàn nọ, bộ gõ này...vẫn còn nguyên trong não thỉnh thoảng trở lại trong mơ, đau đáu, nhưng hiện hữu đã là mảnh đất hoang tàng nhiều cây cỏ dại...
và còn đường có lá me bay xưa cũng đã qua bao mùa lá, cây non thành già, chắc người xưa cũng đã xa xưa, nhưng sao vẫn nhớ, những con đường, những ký ức, những cơn mưa xưa....

có ai đủ dịu dàng cũng ta
hái ít vì sao thắp sáng gian nhà
nghe gió hát những thanh âm xa lạ
nhấp một ngụm trà chuyện vãng những xưa xa....


Không có nhận xét nào: