24/12/14

mùa

tôi thường viết một lèo khi muốn viết, cảm xúc tự nó tuôn trào thành chữ và viết ngay vào blog hoặc facebook mà không lưu trữ vào nơi khác, có khi cũng mất theo thời gian và thường ít khi đọc lại. Nên ít khi có ý định viết gì đó dài hơi hoặc một sự đầu tư nghiêm túc và có chất lượng...

chữ nghĩa đôi khi chỉ là những cảm xúc thoáng qua...

vậy mà, thỉ thoảng đọc lại vài bài viết cũ, tôi thấy mình có tâm trạng theo mùa, và dường như bị ám ảnh vào những khoảnh khắc thời gian và màu sắc...

tôi cố tình không đọc bài viết nào về việc hướng dẫn chụp ảnh, đơn giản là xách máy lên, chọn những khoảnh khắc ưng ý và bấm, đó cũng chỉ là những khoảnh khắc lưu giữ, nó tự nhiên, giản đơn và bất cần kỹ thuật...

viết cũng vậy, tôi không được đào tạo để viết, đó giống như một trò chơi sắp chữ, những câu văn, câu thơ tuôn trào và tôi sắp lại cho có vần có điệu và có nghĩa, mọi thứ tự nhiên như là sống...

bởi vậy, mọi khoảnh khắc giao mùa luôn được cảm nhận bởi ánh nắng ban mai, bởi chiều sụp tối, hay một chiếc lá vàng, lá khô, cái khăn choàng hay màu xanh lá mạ...

mọi thứ tự nhiên như hơi thở...

và rồi theo mùa, theo từng mùa khác nhau tâm trạng thay đổi nhưng có xu hướng lặp lại, dĩ nhiên lặp lại cũng không phải giống hoàn toàn mà như vòng xoay trôn ốc, giống mà khác...

và rồi từ lúc nào dường như tôi dừng lại...

rất lâu...

ở một nơi...

tôi chẳng thể làm gì khác...

sống và thở trong không gian nhỏ hẹp của riêng mình...

chẳng một chút tự do........

1 nhận xét:

... nói...

ừa, là trôn ốc,
không mạnh, chẳng nhanh,
nhưng có sức hút khiên cưỡng của vòi rồng...
chúc mừng năm mới nè :)