buồn ngủ rồi nhưng nghe tiếng mưa rả rích ngoài kia làm ta thao thức, nghe Phương Dung hát Trần Thiện Thanh rồi Bạch Yến hát Lam Phương sao cứ như nghe những lời thân phận...
mưa đêm,
những ký ức hay ùa về lúc đó, nhớ mái nhà xưa, cứ nằm đó nghe rả rích như một thời xa vắng lắm, trong những giấc mơ về vẫn thường hay nhớ khu vườn cũ, những bờ mương ao cá...có những ký ức không thể xóa rời...
gặp bạn cũ, những thành tựu và những thất bại, những trãi nghiệm và cay đắng, những thành công và hào nhoáng, thỉnh thoảng nghe tin bạn này bạn kia không khỏe, thỉnh thoảng nghe vài người lớn ra đi...
vẫn biết cuộc đời là những chuyến đi, mà chuyến đi dài nhất không một ai tránh được, sống khỏe, sống vui, an nhiên tự tại là hạnh phúc, là an vui...
ngày ngày trôi, có những điều lướt qua không nghĩ tới, nhưng khi nghĩ tới lại nhoi nhói trong lòng, có những điều không thể khác đi, rồi đổ cho số phận, tùy duyên, ừ, tùy duyên...
mưa rồi, đêm bất an lại đến...
1 nhận xét:
Bao giờ, "mưa rồi, đêm bất an lại đến..." thì hãy gửi hết cho Bông nhé HH. Bạn ngủ ngon, ngày mai trời lại nắng chan hòa, an nhiên.
Đăng nhận xét