6/12/15

bất giờ,

bất giờ lớn nhất của cuộc đời mình cách đây 20 năm, khi ấy cỏ vẻ nhận ra rằng cuộc đời là vậy, sẽ chẳng còn việc gì có thể mang lại cho mình những bất ngờ khác, đón nhận mọi thứ xảy ra trong chua xót nhưng như tất yếu, từ đó, cuộc sống dường như chẳng còn bí ẩn và bất ngờ nào.......

nhưng, theo dòng thời gian, những gì diễn ra có vẻ như theo một chuỗi sự kiện của nó, mà ta gọi là duyên, khi ta bỏ bớt đi hết những nỗi âu lo, những nỗi sợ vô hình, mọi thứ như được nhận rõ hơn, những chuỗi sự kiện diễn ra trở nên đơn giản, cần thiết và dễ hiểu, ta chỉ cần nương theo đó mà đi...

vậy mà, ta vẫn cứ gai góc, vẫn âu lo, vẫn ngại ngùng, ta tự làm khó mình, ta không nhận ra điều cốt lõi chân thật nhất là...buông lơi...

gặp gỡ một người trong cuộc đời đúng là duyên phận, chia tay một người cũng là vì hết duyên với nhau, lẽ tự nhiên là thế, sao ta níu kéo...

có những cuộc gặp gỡ, những con người như từ đâu rớt xuống cuộc đời mình, chẳng hiểu vì sao....

3 nhận xét:

... nói...

lo mà hứng chớ còn sao trăng...

... nói...
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Nguyễn nói...

Bất ngờ, xuân đến. Chẳng kịp hay. Bông nhớ HH! :-)