25/2/16

ta chỉ có tấm thân này,

muốn viết về chuyến đi Sri Lanka vừa rồi nhưng không đủ thời gian để tĩnh tại và mọi thứ tuôn ra, chỉ nhớ rằng đã có một cảm giác rất rõ ràng là ta gặp lại chính mình, như bị mắc bẫy sau 1 vòng lẫn quẫn của cuộc đời... sẽ nói về điều đó từ nội tâm, từ góc nhìn của Thiền Tông, trên một đất nước Phật giáo lâu đời...

những công việc cuốn trôi, lâu lắm rồi mới có được sức khỏe để có thể làm được những việc như mong muốn, có lúc cơ thể rã rời phản ứng, có lúc ngoại lực làm mệt mỏi, vướng bận, khó khăn...

chỉ có một điều duy nhất giúp mình vượt qua đó chính là Vipassana mỗi ngày, có được cái nền cho sự tĩnh tại, dù chưa phải là vững chắc, để bớt nhạy cảm, để hiểu chuyện gì cũng có thể xảy ra và sẵn sàng đón nhận dù có tệ đến mức nào, để hiểu mọi thứ có nguyên do cũng nó và tự nó sẽ xảy ra như nó vốn là, để chậm lại 1 chút, chân thành một chút với mình và với người...

dù sao, cũng chỉ tấm thân này, sống những ngày vui vẻ, xôn xao với cuộc đời vẫn sẽ là một cuộc sống vui,

cứ thế đã...


2 nhận xét:

... nói...

"chậm lại 1 chút, chân thành một chút với mình và với người...";
"cứ thế đã...";
rất là thông tuệ ^^

Nguyễn nói...

Cứ nghĩ như thế này cho tấm thân được an nhiên tự tại. :-)

P.S. Bông cũng thích cái câu "chậm lại 1 chút, chân thành một chút với mình và với người..." Nó cho Bông cái cảm giác như có người đang đi cạnh mình. Bởi vì, Bông đi rất chậm. Cứ thế mà mọi người bỏ Bông ở phía sau. Đôi khi thấy buồn ghê! :-)