ai đó có thể là ta không? ta có thể là một ai đó không?
lúc nào đó ta không nhận ra mình, mà mình là ai? ai là mình? dung mạo hình thù ra sao để mà nhận ra...
nhưng có lúc ta không nhận ra ta, cũng không biết là cái ta nào, nhưng không nhận ra, đó là một đêm trăng, trăng huyền hoặc, trăng mờ ảo, ta nhớ rõ mình đi vào con đường hun hút, bóng tối bao trùm, ta nhớ mình đi trên sườn dốc, phía dưới ta thung lũng xa xa giăng giăng mây xám, ta nhớ những nụ hôn, ta nhớ mình dịu nhẹ và thanh thản, ta nhớ ta nào đó hơi hoang mang, ta nhớ một ta an ổn...
ta nhớ hình như vẫn là một đứa ham chơi, ta nhớ ta mê làm việc, rồi là nhớ ta thích vẩn vơ, đọc sách, làm thơ... hóa ra ta còn tham sống quá!
ta lại thèm tịch lặng, như ngồi thiền trên vườn trăng đêm ấy, mờ ảo, u huyền, gặp những người xa lạ...
hẳn, ta có một đêm như thế, hay ai đó?
hẳn ta ở thế giới nào đó song song hay ai đó trong bóng hình ta?
hẳn ta đã nằm mơ và huyễn hoặc mình!
hẳn là ta - một ai đó - không ta!
1 nhận xét:
Đăng nhận xét