4/10/12

khoảnh khắc

những buổi chiều thu sài gòn hiếm hoi không mưa dường như ai cũng đổ ra đường, công viên 30/4 đầy những bạn trẻ, những nhóm tụ tập cafe bệt cùng nhau, trời thật dịu, sài gòn hiếm hoi những phút giây thu, thỉnh thoảng mưa lâm râm, nhẹ nhàng...

quán cafe như một góc khuất, nhìn qua khoảng xanh hiếm hoi của thành phố, tớ hay ngồi 1 mình trong chiều muộn, sau giờ tan tầm, chỉ để nhìn chiều xuống, chỉ để nhìn màu gạch nhà thờ Đức Bà đổi màu, nhìn màn đêm thẫm dần bên công viên xanh, những tàn cây và cành lá, những giây phút hiếm hoi của chiều chạng vạng, nhìn màu trời đổi thay, như khoảnh khắc của cuộc đời...

chiều ngả màu...

tối...

và ánh đèn bật lên...

ồn ả...

tớ ghiền giây phút ấy, những giây phút 1 mình, tớ nghe đâu đó người ta nói khi ai đó có thể tự chơi được với chính mình đó là lúc bước ra khỏi nổi cô đơn, còn cậu, hôm qua cậu nói điều gì đó tớ không nhớ rõ, nhưng dường như là không quan trọng là thời gian ở bên nhau bao lâu, nhiều hay ít, ngắn hay dài, quan trọng là những khoảnh khắc ấy có ý nghĩa như thế nào...và cậu kể về cảm nhận của cậu bạn khi du lịch 1 mình, khi ở 1 thành phố xa lạ, ngắm nhìn, thưởng thức và cảm nhận những trải nghiệm của mình thật ý nghĩa....

có thể có hôm nào đó, tớ 1 mình bên này Cafe đá, thì cậu bên kia NYDC với vài người bạn cũng nên... tớ và cậu gần như khác biệt hoàn toàn về mọi thứ và có vẻ như chỉ có âm nhạc và sách vở là gần nhau nhất...và cậu biết đấy, khi 2 đứa con gái nắm tay nhau lang thang khắp phố phường trông cũng buồn cười nhỉ?!

.............

anh có nghe mùa thu mưa bay giăng đổ...

giọng hát của em ấy luôn làm cho mình rơi vào trạng thái phiêu diêu, có vẻ cô em này là người giữ liên lạc với mình nhiều nhất và xuyên suốt, cafe, xem phim, nghe nhạc, ăn uống... có những người bạn không nhất thiết phải xác định thân sơ, chỉ là lúc nào đó, có nhau là đủ...

những buổi chiều muộn...

gió nhẹ, mưa phùng...

những người bạn lâu năm...

những sẻ chia đơn giản...

sau những cái bận rộn và ưu tư và hoài nghi và lo lắng...

và sự đọc và tư tưởng và cách nhìn và tâm linh và hướng đến...

là gì...

những khoảnh khắc hiện hữu...

đam mê...

một chút về Sông...

định rằng chưa đọc nhưng vì không nén nổi tò mò thành ra bóc tem em í...
hem có thích cái bìa, đặc biệt là bìa cứng...

đọc được 3 đoạn (3 chương) thì không đọc vào nữa, để dành cho chuyến đi nào đó...

chưa có nhiều người mổ xẻ cái Sông này, mình thấy một số người đã viết, GS Dũng (trang viet-studies.info) có cả một bài điểm sách, đồng ý với GS cái cách dùng địa danh của chị Tư làm cho người đọc hơi rối và mất tập trung...

không bắt đầu từ cánh đồng..., không nhìn chị Tư bằng ngôn ngữ đặc sệt Nam Bộ kiểu Hồ Biểu Chánh dù đó chính là khác biệt đặc sắc nhất...cuốn này chị Tư sang bằng ngôn ngữ, bước ra khỏi đất miền Tây...

như nhiều truyện ngắn, bài viết, tạp văn, chị rất khéo léo chêm vào những cái hiện thực xã hôi vào những câu chuyện, móc nghéo 1 chút để người đọc có thể tủm tỉm cười, có thể suy gẫm...có điều hơi phá cách và lạm dụng cũng không tốt..

và... thấy chị Tư ăn gian...như nhiều bạn từng đọc chị Tư nhiều hẳn thấy, các mẫu chuyện, đoạn chương phảng phất nếu không nói là từng mẫu chuyện mà chị ấy đã từng viết, chỉ thay đổi và cách điệu một chút để xâu chuỗi lại thành tiểu thuyết, nêu đọc vài chương đầu thấy được sự rời rạc và không kết nối tốt, không biết các chương sau thế nào...

buộc lòng so sánh Và khi tro bụi của Đoàn Minh Phượng và Hoa bên bờ của An ni Bảo bối và...thấy dở hơn...

nhưng mà sẽ đọc hết trong chuyến đi nào đó, lặng lẽ và bình yên...hy vọng những cảm giác ban đầu mất đi và sẽ thuyết phục được mình...

sài gòn thu rồi anh thân yêu ơi...

rời hửng sáng rồi tối, rồi bâng khuâng xám, lúc lại rì rào mưa, những buổi sáng chòang khăn, đôi khi phải mặc áo mưa to sụ, con đường không có những hàng cây trút lá, chỉ những hàng cây xanh rì rào nói chuyện cùng mưa...

sài gòn thu như vậy...

những mùa thu xanh xao nối tiếp nhau cho đến lúc ta không còn nữa, những mùa thu kỹ niệm cứ nhòe nước, dần ít xôn xao, chỉ còn thi thỏang trong ý nghĩ mong manh,

giờ này anh đang ở đâu...

những ngày thất thường nắng, thất thường mưa, người cũng thất thường trong lo toan hư ảo, không có gì là thật, cuộc đời mênh mông nhưng ngắn ngủi và người ta làm khổ nhau để đời dài ra và bớt mong manh...

có lúc thấy lẻ loi...nhiều người ở bên nhưng không ai bên cạnh cả, nhiều người lắng nghe nhưng không ai hiểu...cuộc đời là độc hành trong mỗi nghĩ suy...

sài gòn thu rồi anh thân yêu ơi...

anh...

tối qua em đi về phía ấy...
mây trắng trôi bãng lãng phía trời Tây
gió mùa thu lay nhẹ những hàng cây
trời se lạnh em nghe lòng mình nhớ...

em kể anh nghe về những ngày ca cách
về những đêm những sáng những chiều mưa
em kể anh nghe về cánh đồng bát ngát
em kể anh nghe cơn gió nào lạnh căm...

anh...
em kể anh nghe những bài hát cũ
những chuyến đi, cả những anh chàng
em có kể với anh chưa về người đã
lôi em ra khỏi cuộc đời anh...

em kể anh chưa đêm nào em thức giấc
nhạc du dương bài hát cũ anh nghe
nỗi nhớ cứ ùa theo giây phút
cuộc tròn chăn vẫn lạnh thời gian

em kể anh chưa những bạn bè thương mến
những chuyện vui những bài hát em nghe
những quán cóc, cuốn sách nào em đọc
những hành trình em không có anh...

em kể anh nghe...
hay kể với mình...
mùa thu ấy đã là thu cuối...
em kể rồi...gió thốc lạnh sau lưng...

13/5/11

Những ngã tư và những cột đèn...

(sao bài này lại nằm trong bản nháp??? viết đã từ lâu lắm và đăng rồi rồi cơ mà??? thôi đăng lại vậy...)

Có 2 loại sách mà tôi ngán nhất là sách học làm người và sách, truyện về chiến tranh.
Sách học làm người là do hồi nhỏ đọc nhiều nên bị bội thực và khi ra đời, sống và làm việc với quá nhiều người không đọc sách học làm người, nên người đọc sách học làm người không sống nổi, thành ra đến lúc nào đó tôi tự quyết định sự làm người của mình mà không cần đọc sách học làm người nữa. Nói thế thôi, chứ nếu bạn có con nhỏ thì nên cho chúng đọc loại sách này, tốt cho việc nên người. Tuy nhiên cũng cần lưu ý với những sách học làm người... giả. Sẽ đào tạo thành những người giả...dối...
Sách về chiến tranh là do ngày xưa văn học trường lớp và những sách xuất bản khi tôi lớn lên toàn là sách ca ngợi, mà ca ngợi quá, đâm ra cứ thấy nó giả giả thế nào, nên chẳng thèm đọc, cứ thấy là hãi.
Sau này mới đọc Thời Xa Vắng của Lê Lựu..., cách đây mấy năm đọc Nếu anh còn được sống của Văn Lê và dạo gần đây nữa có những tiếng nói có phần chân thực hơn xuất hiện ngày càng nhiều (nhưng Nỗi buồn chiến tranh thì chưa đọc). Tiếng nói của thời ấy bây giờ mới được nghe, xuất bản lại chứ không phải tiếng nói của hiện tại về những điều quá khứ. Lẽ dĩ nhiên văn học thể hiện một phần cuộc sống nhưng không là tất cả, nhưng đọc văn của cái thời ấy sẽ hiểu hơn thời ấy hơn là văn bây giờ viết về thời đó...
Ngẫu nhiên gần đây đọc một vài thứ có liên quan, bắt đầu từ Linda Lê, nỗi ám ảnh hiện rõ trong từng trang sách, những nội tâm giằng xé, dồn nén mà những người trãi qua thời sau cuộc chiến có thể gặp phải, nhìn thấy, cảm nhận và ám ảnh...Hai cuốn của Linda Lê không phải là những cuốn dễ đọc. Lại chơi với lửa còn khó đọc hơn Vu khống. Bởi là tập truyện ngắn nên nội tâm được cô đặc trong từng câu chuyện, bức bối, dồn nén thậm chí khó hiểu nhưng đầy cảm xúc, phảng phất đâu đó là sự ám ảnh không nguôi sau cuộc chiến mà hậu quả của nó mang đến cho những trái tim, tâm hồn, sự thương tổn dằn dai, sự giằng xé quá khứ và hiện tại, chối bỏ hay quay lại, dường như không dứt, những câu tự vấn, tự hỏi, và loay hoay trả lời mà không bao giờ có được câu trả lời thỏa đáng...
Hiện giờ tôi đang đọc Những ngã tư và những cột đèn của Trần Dần. Truyện này hình như ông viết đã rất lâu nhưng giờ đây với được xuất bản. Thích lối kể chuyện của ông, mượn một cuốn nhật ký của người trong cuộc để viết, viết theo lối nhật ký, đầy những sự kiện và cảm nhận, những sự kiện nối đuôi nhau, suy nghĩ cảm nhận của nhân vật trong từng hòan cảnh cùng với sự kiện ấy, không phán xét, không đánh giá, nhưng đằng sau đó thể hiện được rất nhiều điều, về con người, những mối quan hệ, về những đổi thay, giá trị, tư tưởng, về cuộc sống thời đó, như cái nhìn chân thực hơn trong thời chiến... Có vẻ như sau 75, những gì thể hiện ấy được lập lại nên mới có những ám ảnh kiểu Linda Lê, giá như cuốn ấy được xuất bản sớm, được nhiều người đọc hơn, hiểu rõ thời thế hơn, biết đâu...
Nói về chiến tranh thì có quá nhiều chuyện để nói, dài, ở cả 2 phía, nhưng tôi thích lối viết của bác Trần Dần quá, thấy rõ cá tính người viết, kiểu kể chuyện thu hút và đặc biệt là ngôn ngữ, ngôn ngữ của những năm 60 nên có khác, rất đặc biệt, lối kể chuyện đặc biệt thu hút và đằng sau đó ẩn chứa nhiều điều mà người đọc dễ dàng nhận ra chứ không là đánh đố hay cố tình phức tạp hóa, hoặc thể hiện cái tôi vào đó quá nhiều. Thấy được dấn ấn của tác giả khá rõ, thích cách dùng ngôn ngữ của ông. "I như trong thánh kinh" là câu nói cửa miệng của anh Dưỡng, nhân vật viết nhật ký, giời ạh, những chuyện vợ chồng, hay câu chửi, hoặc nhận xét gì cũng "i như trong thánh kinh", đặt rất đúng chỗ, và khóai câu này ghê nơi, chắc sẽ hứa hẹn 1 câu cửa miệng mới chăng (các bạn công giáo chắc sẽ phản đối và khó chịu?!).
Có một chi tiết duy nhất tôi không thích là ông đề nghị tất cả chữ i đều viết là "i ngắn" như "iên tâm" chẳng hạn, cứ nghe nó sao sao ấy...
Chiều nay Ms.T kể cho tôi nghe đọan cuối của "Bay trên tổ chim cúc cu", vì T đã cảnh báo tôi truyện rất buồn nên tôi chỉ mới đọc 1 nửa, một phần là không thích đọc ebook, phần khác thì tôi không muốn đọc những chuyện quá buồn, không lối thóat, đưa người ta đến tận cùng, nó có hại có tâm trạng của tôi, nên tôi chưa đọc tiếp, nhưng T đã kể, đúng như điều tôi nghĩ về việc kết thúc câu chuyện. Tôi thích Ms.Thỏ kể chuyện, đôi khi thêm vài chi tiết làm cho câu chuyện sinh động và biểu cảm.
Tự dưng liên hệ 2 câu chuyện này với nhau vì liên tưởng đến việc trong "Tổ chim cúc cu" "nếu ai đó đủ sức ảnh hưởng muốn bạn điên, chắc chắc bạn phải điên" và "Những ngã tư..." "ai đó muốn bạn có tội thì bạn sẽ có tội", thậm chí rồi bạn nghĩ là mình có tội dù ban đầu bạn chẳng có tội gì hết...
Tôi chưa đọc hết "Những ngã tư..." nên chưa biết kết thúc ra sao, nhưng dường như những ngã tư ấy là những lối rẽ trong cuộc đời mà ai đó gặp phải trong cuộc đời, những cột đèn đứng lặng và soi rọi nhưng không phải là bảng chỉ đường. Bạn đi thế nào là do chính bạn, những lựa chọn mang dấu ấn của chính mình và chịu trách nhiệm với lựa chọn đó...
Đọc để hiểu hiện tại luôn bắt nguồn từ quá khứ, kể cả những mặt trái...

20/2/08

Ngày đầu tiên...

Ngày đầu tiên sử dụng blog này, lúng túng quá đi...