một lúc nào đó, người đơ ra, không còn từ nào để nói, không còn hành động nào để làm, không biết phải làm sao, đầu óc đầy nhóc, đầu óc trống rỗng, và giọt nước mắt rơi...
cô đơn vô cùng tận trong vòng tay ấm,
đơn độc vô cùng trong cái xiết tay,
nhạt thếch nụ hôn và buông xuôi...
điều gì đã xảy ra,
và ta phải tiếp tục làm sao,
trống,
rỗng,
đầy ắp,
không thể nói nên lời,
và nước mắt rơi...
biết làm sao, làm sao...
hoaihuong
thời gian không dành để yêu thương là thời gian phung phí...
13/12/16
18/7/16
một ai đó,
ai đó có thể là ta không? ta có thể là một ai đó không?
lúc nào đó ta không nhận ra mình, mà mình là ai? ai là mình? dung mạo hình thù ra sao để mà nhận ra...
nhưng có lúc ta không nhận ra ta, cũng không biết là cái ta nào, nhưng không nhận ra, đó là một đêm trăng, trăng huyền hoặc, trăng mờ ảo, ta nhớ rõ mình đi vào con đường hun hút, bóng tối bao trùm, ta nhớ mình đi trên sườn dốc, phía dưới ta thung lũng xa xa giăng giăng mây xám, ta nhớ những nụ hôn, ta nhớ mình dịu nhẹ và thanh thản, ta nhớ ta nào đó hơi hoang mang, ta nhớ một ta an ổn...
ta nhớ hình như vẫn là một đứa ham chơi, ta nhớ ta mê làm việc, rồi là nhớ ta thích vẩn vơ, đọc sách, làm thơ... hóa ra ta còn tham sống quá!
ta lại thèm tịch lặng, như ngồi thiền trên vườn trăng đêm ấy, mờ ảo, u huyền, gặp những người xa lạ...
hẳn, ta có một đêm như thế, hay ai đó?
hẳn ta ở thế giới nào đó song song hay ai đó trong bóng hình ta?
hẳn ta đã nằm mơ và huyễn hoặc mình!
hẳn là ta - một ai đó - không ta!
lúc nào đó ta không nhận ra mình, mà mình là ai? ai là mình? dung mạo hình thù ra sao để mà nhận ra...
nhưng có lúc ta không nhận ra ta, cũng không biết là cái ta nào, nhưng không nhận ra, đó là một đêm trăng, trăng huyền hoặc, trăng mờ ảo, ta nhớ rõ mình đi vào con đường hun hút, bóng tối bao trùm, ta nhớ mình đi trên sườn dốc, phía dưới ta thung lũng xa xa giăng giăng mây xám, ta nhớ những nụ hôn, ta nhớ mình dịu nhẹ và thanh thản, ta nhớ ta nào đó hơi hoang mang, ta nhớ một ta an ổn...
ta nhớ hình như vẫn là một đứa ham chơi, ta nhớ ta mê làm việc, rồi là nhớ ta thích vẩn vơ, đọc sách, làm thơ... hóa ra ta còn tham sống quá!
ta lại thèm tịch lặng, như ngồi thiền trên vườn trăng đêm ấy, mờ ảo, u huyền, gặp những người xa lạ...
hẳn, ta có một đêm như thế, hay ai đó?
hẳn ta ở thế giới nào đó song song hay ai đó trong bóng hình ta?
hẳn ta đã nằm mơ và huyễn hoặc mình!
hẳn là ta - một ai đó - không ta!
25/5/16
khác biệt,
không đúng, không sai, không hay, không dở... tất cả mọi việc trên đời này đều tùy theo góc nhìn của mỗi người, tùy hoàn cảnh, tính cách...mà có những suy nghĩ khác nhau...
càng ngày, những tiêu chuẩn, chuẩn mực chung không còn nhiều ý nghĩa...
và không ngạc nhiên khi tiếng nói chung cũng không phải là suy nghĩ chung hay nhận thức chung, mỗi người đặt mình ở 1 nền tảng khác nhau để hiểu và cảm nhận cuộc sống này...
đó là sự khác biệt...
tôn trọng sự khác biệt để hiểu những bức tranh đầy màu sắc của cuộc sống và tính cách là một điều thú vị, nhưng chạy theo sự khác biệt để phù hợp với nó thì thật là mệt nhoài...
bới chính mình cũng khác biệt,
theo cách của mình...
29/3/16
ước gì...
ước gì ôm một cái
cho quên mấy tàn phai
ước gì cười một nụ
cho quên hết mệt nhoài
ước gì ta có thể
bay giữa bầu trời cao
gọi mây che bớt nắng
cho người bớt hanh hao
ước gì mưa một đám
cho trôi hết nhọc nhằn
ước gì thôi mong nhớ
cho lòng khỏi băn khoăn.....
ước gì,
thôi chẳng ước
đêm về ngắm ánh trăng
tưởng mình là chú cuội
ngồi yên ngắm chị Hằng...
cho quên mấy tàn phai
ước gì cười một nụ
cho quên hết mệt nhoài
ước gì ta có thể
bay giữa bầu trời cao
gọi mây che bớt nắng
cho người bớt hanh hao
ước gì mưa một đám
cho trôi hết nhọc nhằn
ước gì thôi mong nhớ
cho lòng khỏi băn khoăn.....
ước gì,
thôi chẳng ước
đêm về ngắm ánh trăng
tưởng mình là chú cuội
ngồi yên ngắm chị Hằng...
28/3/16
ta,
ta không còn là ta
cuối mùa cây trút lá
ta đã thành xa lạ
với những điều xưa xa
đã không thể cùng nhau
sao mắt còn đau đáu
lòng chưa buông hết điều phiền não
chưa đủ rộng lòng nhau...
chẳng dám hẹn hò những giấc chiêm bao
quá khứ, tương lai đâu cần đau đáu
chỉ sống trọn phút giây,
nương náu,
những nụ cười, cùng nhau...
cuối mùa cây trút lá
ta đã thành xa lạ
với những điều xưa xa
đã không thể cùng nhau
sao mắt còn đau đáu
lòng chưa buông hết điều phiền não
chưa đủ rộng lòng nhau...
chẳng dám hẹn hò những giấc chiêm bao
quá khứ, tương lai đâu cần đau đáu
chỉ sống trọn phút giây,
nương náu,
những nụ cười, cùng nhau...
ốm,
lâu rồi không được bệnh...
ngủ vùi được 1 ngày, nhức đầu và mệt, nhớ lung tung...
có vẻ như khi ốm đau người ta hay mong muốn có ai đó bên cạnh, chẳng phải vì thế mà nhiều người chỉ mong có con cái hoặc lập gia đình chỉ vì khi bệnh hoạn ốm đau có người bên cạnh..
khi ốm, như con trẻ, thích được chiều chuộng 1 chút, thích dịu dàng 1 chút, nghĩ mông lung 1 chút, nhưng vẫn không muốn là gánh nặng của ai đó, khi mình còn đủ sức, có thể tự mình...
tự cho phép mình nghỉ ngơi 1 chút, phớt lờ những deadline, mình thích những cố gắng đến khi có thể, sau đó thì thành bại là chuyện của tự nhiên...
sống với nhau cũng vậy, chân thành đến khi có thể, thương nhau đến khi có thể (dĩ nhiên đối với bản thân mình), rồi thì mọi chuyện như nó vốn là...họp hay tan cũng lẽ thường tình, nhưng lúc đó mình đã sống trọn, những xúc cảm và tình thương yêu...
sống đủ mỗi ngày là như vậy,
lúc nào cũng sẵn sàng, không một nuối tiếc chi...
ngủ vùi được 1 ngày, nhức đầu và mệt, nhớ lung tung...
có vẻ như khi ốm đau người ta hay mong muốn có ai đó bên cạnh, chẳng phải vì thế mà nhiều người chỉ mong có con cái hoặc lập gia đình chỉ vì khi bệnh hoạn ốm đau có người bên cạnh..
khi ốm, như con trẻ, thích được chiều chuộng 1 chút, thích dịu dàng 1 chút, nghĩ mông lung 1 chút, nhưng vẫn không muốn là gánh nặng của ai đó, khi mình còn đủ sức, có thể tự mình...
tự cho phép mình nghỉ ngơi 1 chút, phớt lờ những deadline, mình thích những cố gắng đến khi có thể, sau đó thì thành bại là chuyện của tự nhiên...
sống với nhau cũng vậy, chân thành đến khi có thể, thương nhau đến khi có thể (dĩ nhiên đối với bản thân mình), rồi thì mọi chuyện như nó vốn là...họp hay tan cũng lẽ thường tình, nhưng lúc đó mình đã sống trọn, những xúc cảm và tình thương yêu...
sống đủ mỗi ngày là như vậy,
lúc nào cũng sẵn sàng, không một nuối tiếc chi...
16/3/16
êm êm...
ồn ào một chút rồi thôi
hình như vẫn nhớ mây trôi lững lỡ...
những giây phút êm đềm hiếm hoi trong những ngày thay đổi, ai cũng có những giai đoạn storm trong lòng mình, chỉ muốn tận hưởng nó, kéo dài ra...dài mãi... cho đến lúc tỉnh giấc, xôn xao...
những êm đềm làm cho người ta cứ muốn nắm níu, và biếng lười trước những đổi thay, cho nên chỉ êm được 1 lát rồi lại thảng thốt giật mình...
và ước ao...
hình như vẫn nhớ mây trôi lững lỡ...
những giây phút êm đềm hiếm hoi trong những ngày thay đổi, ai cũng có những giai đoạn storm trong lòng mình, chỉ muốn tận hưởng nó, kéo dài ra...dài mãi... cho đến lúc tỉnh giấc, xôn xao...
những êm đềm làm cho người ta cứ muốn nắm níu, và biếng lười trước những đổi thay, cho nên chỉ êm được 1 lát rồi lại thảng thốt giật mình...
và ước ao...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)