ta không còn là ta
cuối mùa cây trút lá
ta đã thành xa lạ
với những điều xưa xa
đã không thể cùng nhau
sao mắt còn đau đáu
lòng chưa buông hết điều phiền não
chưa đủ rộng lòng nhau...
chẳng dám hẹn hò những giấc chiêm bao
quá khứ, tương lai đâu cần đau đáu
chỉ sống trọn phút giây,
nương náu,
những nụ cười, cùng nhau...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét