28/3/16

ốm,

lâu rồi không được bệnh...

ngủ vùi được 1 ngày, nhức đầu và mệt, nhớ lung tung...

có vẻ như khi ốm đau người ta hay mong muốn có ai đó bên cạnh, chẳng phải vì thế mà nhiều người chỉ mong có con cái hoặc lập gia đình chỉ vì khi bệnh hoạn ốm đau có người bên cạnh..

khi ốm, như con trẻ, thích được chiều chuộng 1 chút, thích dịu dàng 1 chút, nghĩ mông lung 1 chút, nhưng vẫn không muốn là gánh nặng của ai đó, khi mình còn đủ sức, có thể tự mình...

tự cho phép mình nghỉ ngơi 1 chút, phớt lờ những deadline, mình thích những cố gắng đến khi có thể, sau đó thì thành bại là chuyện của tự nhiên...

sống với nhau cũng vậy, chân thành đến khi có thể, thương nhau đến khi có thể (dĩ nhiên đối với bản thân mình), rồi thì mọi chuyện như nó vốn là...họp hay tan cũng lẽ thường tình, nhưng lúc đó mình đã sống trọn, những xúc cảm và tình thương yêu...

sống đủ mỗi ngày là như vậy,

lúc nào cũng sẵn sàng, không một nuối tiếc chi...


Không có nhận xét nào: