ký ức tuổi thơ về miền Tây của tôi là những cái tên nhẹ nhàng trong ký ức ba mẹ, như chợ Vòng nhỏ, Cầu Quay, chùa Vĩnh Tràng, vườn hoa Lạc Hồng, hoặc bên kia sông Cồn Rồng, cồn Phụng... nơi Bình Đại, Trúc Giang, Thừa Đức, Bảo Thạnh, Ba Tri... nghe ông Nội kể chuyện cụ Nguyễn Đình Chiểu và ngâm Lục Vân Tiên... khi ấy, chỉ thấy êm đềm và thân thương chi lạ...
sau này có dịp đi lại đây đó, miền Tây trở thành một nơi tôi luôn muốn trở lại, không chỉ vì nó là nơi ba mẹ đã sinh ra, mà còn là nơi nhẹ nhàng, bình dị nhất
có thể Đà Lạt đầy sương sớm và không khí lành lạnh đủ để trốn đi giữa bộn bề. Nha Trang, Đà Nẵng, Vũng Tàu với biển xanh mênh mông và nhiều cảnh đẹp đủ để buôn xả với tự do…
nhưng về miền Tây lại có cảm giác rất khác. Khi còn phà Rạch Miễu, phà chạy qua những cồn trong ráng chiều và dòng phù sa lặng lẽ như thể bỏ lại đằng sau hết thảy những vui buồn…
mỗi nhà ở miền Tây dường như gắn mình với bến sông, và phải chăng bên kia sông bao giờ cũng đẹp, những buổi chiều ngóng trông khắc khoải, mà người miền Tây đẹp, buồn mà hơi lãng đãng khói sương…
tôi yêu sao cái hồn hậu của người miệt vườn, giọng nói ngọt ngào không khách khí, như trên chợ nổi người ta chào nhau “tư về nghen bảy”, như khi lạc vào vườn ai đó được hỏi thăm: “đi lạc hả con, bây tìm nhà ai”, như vào nhà ai đó được hỏi: “bây con ai” như thể cả thế giới này đều hiền hoà trong cái làng, con cô Bảy, bác Tám nào đó…
như khi anh lái đò du lịch đưa hết chỗ này chỗ kia, tối muộn vẫn hỏi mấy cô đi đâu nữa tôi chở đi dù đã quá giờ thoả thuận rồi… hay về miệt Sóc Trăng, Cà Mau nghe tiếng “chế” dễ thương…
về miền Tây bạn có thể hỏi bất cứ người nào và được tận tình chỉ dẫn, chúng tôi thường đi một đường về một đường khác, qua những cây cầu này con phà khác, nhỏ bé mỏng manh len lỏi trong vườn từ tỉnh này sang tỉnh nọ lúc nào không hay, bởi những cách ngăn chỉ là những bờ sông nhỏ…
người miền Tây hồn hậu dễ thương, thiệt tình chất phát, nhưng cũng dễ tổn thương, bởi cứ trãi hết lòng mình ra rồi nhận được điều không mong muốn thử hỏi ai chẳng buồn lòng…
những con sông dọc ngang, những khu vườn không rào chắn, nên tâm hồn khoáng đạt nhưng cũng rất vô tư, mơ mộng thật nhiều, bởi những bến sông con thuyền xuôi ngược, chắc ở những nơi xa tươi đẹp hơn nhiều…
những năm sau này trở lại, miền Tây đổi thay nhiều, đường bê tông và ít đi cầu khỉ nhưng buồn hơn là cái hồn hậu dần nhạt phai…
có những nơi chặt chém, có những người không thật lòng, có những lừa lọc và dè chừng… là điều không thể không xảy ra bởi sự du nhập và phát triển…
nhưng sao tôi cứ tiếc…
mỗi năm tôi vào sâu hơn, từ phố lên vườn, vào ruộng, những miệt xa xăm để tìm cái chất “hồn hậu” còn sót lại trong những người dân quê nồng hậu…
sợ rằng mai sẽ nhạt phai…
2 nhận xét:
Bông thích "Miền Tây" này của HH lắm. Giọng hiền lành thương thương làm sao. Bông thấy quê hương mình êm đềm, bình dị quá. Đoc xong rồi, mà còn lưu luyến mấy chữ, mấy lời, rồi nghĩ tới hình ảnh bên kia sông... thật đẹp!
cảm ơn bạn Bông. thích nhất là đi lâu lắm trở về vẫn có người đón mình, và dõi theo...
Đăng nhận xét