6/9/13

ăn tâm hồn

có một sự đói khát run rẩy chảy tràn khi nổi cô đơn úa tàn theo ngày tháng.
những tâm hồn vẩn vơ ngoài kia, chờn vờn trước gió, không thể nắm bắt, không thể ôm trọn vào lòng, không thể chạm vào, không thể...
nhưng khi tâm hồn nào đó lơ đãng, chấp chới gần gũi hay tìm về vì những nỗi cô độc tương tự thì lập tức những khát khao được sẻ chia, được vun bồi, thậm chí nhai và nuốt lẫn nhau vì sự đói khát ấy...

tâm hồn...cái bảng lãng nhất, cái khó nắm bắt nhất lại là điều khát khao nhất, đó không phải là một cơ thể ấm áp có thể ôm vào lòng, để thấy nhẹ nhàng đôi chút, đó không phải là dòng nước mát có thể uống dịu những cơn khát, càng không phải là một món ăn ngon lành trong nhà hàng sang trọng, không phải nốt những tiện nghi vật chất...

nhưng nỗi đói khát tâm hồn là có thật, sự cô độc, vô vọng thì không có ai có thể sẻ chia - thật sự theo đúng nghĩa là tâm hồn muốn. Vì thế, mới có câu: "quen biết khắp thiên hạ. tri kỷ được mấy người". Cái tâm hồn tri kỷ ấy đói khát tìm nhau...thỉnh thoảng lại gặp một góc, một chút nào đó có thể hòa quyện cùng nhau thì tâm hồn hân hoan, vui thú, nhảy múa và yêu đời...

rồi sau đó, sau những hả hê, vui vẻ, thích thú, cuồng nhiệt với tâm hồn đồng điệu, chợt nhận ra mọi thứ không phải là tất cả, đồng cảm  không phải là sẽ chia, yêu thương không phải là bao dung, và ích kỷ là cái riêng có nhất của mỗi tâm hồn, nó làm nên bản sắc, đặc trưng, hấp dẫn nhưng cũng là điều xa lạ lẫn nhau...

có lẽ khi tâm hồn gặp nhau, giai đoạn ăn tâm hồn là vui thú nhất. Giống như khi thưởng thức một món ăn, sự hấp dẫn của thị giác luôn làm cho người ta thích thú và hấp dẫn, nhưng hấp dẫn ở những tâm hồn có lẽ là cảm giác, khi có cảm giác tốt, mới có sự gặp gỡ, hẹn hò rồi ăn uống no say...cảm giác mang tới thị giác, không có xúc giác và vị giác, có thể là thính giác với những bản nhạc du dương và lời nhẹ nhàng...

.........................

(còn tiếp)


Không có nhận xét nào: