Muốn viết về cuốn sách này khi mới đọc nó khoảng được 1/3 nhưng rồi thôi ráng đọc đến trang cuối cùng, đọc xong thì không biết viết cái gì nữa...
chẳng lẽ viết lại những dòng "chữ nhỏ" trong đó, nhiều quá, kiến thức nhiều quá, khái niệm nhiều quá, gợi mở nhiều quá, giáo dục nhiều quá...
nhưng sau khi đọc những dòng cuối cùng thì việc bỏ ra gần 2 tháng trờ để đọc, mỗi ngày một ít cũng không thấy phí, dù nói hiểu cũng không thể hiểu được hết những chuyển tải của nó.
sách khoa học không dễ đọc, vì các thuật ngữ, thậm chí vì người dịch không trao chuốt như sách văn chương nên dễ làm nản lòng, nếu không phải là lĩnh vực mà bạn quan tâm...
nhưng sách này viết về bộ não của chính bạn, bạn có quan tâm đến bộ não của mình không?! muốn biết cơ chế suy nghĩ, lưu trữ, nhận thức thông tin ra sao không? những bộ não cấp thấp, cấp cao, siêu phàm ra sao không?
chỉ có thể nói rằng đó một cuốn sách hữu dụng cho những ai muốn tìm hiểu về chính mình, về những còn đường phía trước mà mình có thể tự điều khiển và bước đi mà không phải ai khác có thể làm thay.
bộ não tạo ra nhận thức hay tâm trí điều khiển bộ não, bộ não là một cái máy hát chứ không phải là beethoven, vậy ai là beethoven để tạo ra những cung bật cảm xúc của chính mình và bộ não chỉ là công cụ phát lại...
và bạn rèn luyện thế nào để tâm trí hướng về điều tốt đẹp hơn, bộ não sử dụng lâu bền hơn để có cuộc sống hữu dụng hơn, cho chính bạn chứ không phải cho ai khác.
và, thật thú vị, sau cuối cùng, các nhà vật lý hay thần kinh học lại nói về Thiền định.
giống như để khám phá bộ não của mình không phải là mổ nó ra xem những thứ hỗn độn trong đó, việc đó dành cho bác sĩ phẫu thuật, muốn khám phá chính mình, bộ não sáng lên, những nhận thức, tâm trí, luôn có một có con thường xuyên được đề cập: Thiền định.
lúc ấy bạn "thấy" hay "không thấy" chính mình là một việc khác, thậm chí bạn có thể nhìn thấy Thượng đế hoặc những điều bí ẩn mà chỉ có mình bạn có thể nhận thấy được, không một ai khác có trãi nghiệm tương tự.
và từ Thiền định, dường như có thể lý giải hết mọi điều bằng chính những trãi nghiệm của mình, bạn nhận ra từ bi, trí huệ, giải thoát và cuối cùng là tính không vô cùng...
khi đó chẳng còn gì để nói nữa rồi...
5 nhận xét:
Hay !!!
lên núi đi, để mà xuống núi :p
cốt lõi, "khóa cảng" của mọi vấn đề chính là tự thức; nhưng mà phải cho nó ăn chứ nhỉ "^
"... bộ não tạo ra nhận thức hay tâm trí điều khiển bộ não, bộ não là một cái máy hát chứ không phải là beethoven, vậy ai là beethoven để tạo ra những cung bật cảm xúc của chính mình và bộ não chỉ là công cụ phát lại..."
* Khi xem những bộ phim viễn tưởng nói về bộ não siêu đẳng nhân tạo, DVD thấy nổi lên một điều mà tác giả kịch bản phim muồn chuyển tải, đó là cái TÔI, cái TÂM... Những bộ não nhân tạo ấy luôn băn khoăn, thao thức để tìm xem "Tôi là ai", "Vì sao TÔI tồn tại"...
* Vậy, vấn đề ở đây là "Cái gì có trước, Vật Chất hay Ý Thức?"...
tự thức rồi tự ngủ luôn hén m. :-)
Dạ, tôi cũng nghĩ rồi cốt lõi các vấn đề lại trở lại vấn đề cốt lõi: vật chất và ý thức. Cảm ơn anh đã đọc. Chúc ngày vui. :-)
Đăng nhận xét