như một sự ngẫu nhiên, có chút gì đó bận lòng và 2 phim vừa coi gần nhất, Nàng Lolita (không biết có phải từ tiểu thuyết có nhiều tranh cãi về bản dịch mà mình chưa đọc) và A beautiful mind (Một tâm hồn đẹp) về cuộc đời của nhà toán học John Nash, người đoạt giải Nobel năm 1994 người vừa mới mất vì tai nạn ở tuổi 86, người đã phải sống chung với căn bệnh hoang tưởng của mình trong nhiều năm...
nhưng đọng lại trong mình nhiều nhất, cũng là sự băn khoăn nhiều nhất, đó là tình yêu...
tình yêu có thể hủy hoại người ta dù sự hủy hoại đó cũng chính là sự lựa chọn cho hạnh phúc mong manh trong Lolita...
tình yêu giúp chiến thắng bệnh tật và thành công trong cuộc sống như trường hợp của John Nash...
không ai biết mình sẽ yêu ai, không ai biết mình đã làm gì điên rồ cho người mình yêu dấu, nhưng cũng không ai biết người mình yêu dấu sẽ đón nhận tình yêu của mình ra sao, bội bạc, thương cảm, biết ơn, hy sinh hay yêu thương gấp bội...
không có công thức nào cho tình yêu để có được thành công hay hạnh phúc, bởi những gì thuộc về mình chúng ta có thể cho đi, nhưng những gì thuộc về người khác ta không thể nào biết được sẽ hạnh phúc đón nhận hay phản ứng chối từ, hay...hay...
nếu cơ thể này là giả tạm của đất, nước, gió, lửa nhưng cảm xúc là có thật, nhớ nhung là có thật, mong đợi cũng có thật cho dù có thể chỉ là những khoảnh khắc... mọi thứ có thể trôi qua như cơn gió, nhưng có những cơn gió mạnh làm cây đổ, nhà nghiêng...
nhà toán học có thể tình toán ra mọi thứ, nhưng không thể tính được tâm hồn mình, dù là một tâm hồn đẹp...
nàng Lolita rồi cũng sẽ đổi thay, nhưng trong anh chàng đã điên đảo vì tình yêu vẫn còn nguyên một tâm hồn trong trẻo, khó nắm bắt của tuổi 12 ...
chẳng ai biết rằng mình sẽ yêu ai cho đến khi ta biết nhung nhớ một người....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét