những ngày này, ai đó gặp mình hẳn sẽ ngạc nhiên và một chút lo lắng, khi gặp một người, không việc làm, không dự định, không kế hoạch, không ước mơ, không cố gắng....
ai đó sẽ lo lắng vì không biết mình sẽ sống ra sao...
nhưng thật sự chưa bao giờ mình thấy tự do như lúc này, khi không vướng bận gì những lo toan về cuộc sống, về cơm áo gạo tiền, về những trách nhiệm phải có...mình thấy thảnh thơi...
ôi thôi, đời ta phung phí trong cơn muộn phiền...
tự nhiên viết đến đây, lời nhạc này đang phát ra, thấy cũng thú vị...
có một vài người nghĩ chắc mình đang bị gì đó, ai mà chẳng có ước mơ, ai ai cũng muốn có địa vị, tiền bạc, có thể không nhiều nhưng vừa đủ, thậm chí phải giữ mình khi đang ở đỉnh cao và không chịu leo xuống hay sợ người khác không coi trọng mình nữa...
thật ra thì cũng có quá nhiều người nhìn vẻ bề ngoài, những thứ hào nhoáng để đánh giá nên rất nhiều người phải giữ gìn...
mình đã bỏ hết, thậm chí vài người trách cứ, lo lắng cho tình trạng của mình, nhưng thú thật mình thấy tự do, có cả một chút thỏa mãn khi thoát khỏi những cái cũ kỹ của chính mình...
có thể chỉ trong vài tuần nữa, có thể cho đến khi mình xài đến đồng tiền cuối cùng mình lại sẽ lo lắng cho những ngày sắp tới, nhưng giờ mình thấy ổn, vậy là đủ,
phải không?!
(mấy hôm nay chữ cứ tuôn ra và viết, đôi khi chẳng thể sắp đặt một chút cho nó đẹp hơn...)
2 nhận xét:
Đồng cảm!
cảm ơn chị Hạnh!
Đăng nhận xét