đêm thất tịch, trăng lưỡi liềm chếch bóng, mây trắng bay bay trong huyền ảo, mấy ngụm trà ngâu nghe gió xôn xao...
dạo này em dễ nóng, mấy chuyện không vừa lòng cứ quẩn quanh...
chúng ta đã nói về điều gì nhỉ? chẳng biết về điều gì nhưng chẳng còn như xưa nữa, có những điều không thể rạch ròi bởi tâm hồn đa cảm và mong manh...
đã không còn những ngày vui, đã bắt đầu những ngày buồn tẻ, những chấn vấn nhau về lý lẽ, những hơn thua, và những chuỗi muộn phiền...
lúc nào đó, em tưởng có thể co ro như con mèo nhỏ, bỏ những cuộc vui về bên lối cũ, ghé chỗ quen để ngắm ánh trăng tàn, ta chỉ nhìn nhau xoa dịu những đau thương, sao cứ dở lại những ưu phiền xưa cũ...
thói thường, không nhớ thương thì không quan tâm, không chi li lo lắng,
nhớ thương rồi cứ phải biết một hai...
nếu thương cả bầu trời thì có gì đâu phải nghĩ, chỉ bên nhau nhìn ngắm ánh trăng tan, chẳng cần nói, chẳng cần nghe, cần nghĩ,
chỉ cùng nhau, là đủ, chỉ cần nhau...
cuối cùng cái ngã - thương - yêu - làm ta đau khổ,
nên đêm thất tịch, không xây cầu ô thước
cho mây tan, trăng lặn võ vàng
anh không đến, nghĩa là anh không nhớ
chờ một năm hay cả bóng ngàn năm...
1 nhận xét:
ngàn năm mây bay, đâu có vì ai...
chỉ là... rồi rơi xuống mãi...
há phải đợi một chiếc cấu ai bắc,
phải biết tự mình... bước lên...
Đăng nhận xét