thỉnh thoảng thấy đời mình như một sản phẩm hỏng, có lẽ sườn dốc bên kia đã đến vội, mà nghĩ cũng nên vội, để xuống đồi, qua thế giới khác mà bắt đầu lại,
mệt mỏi quá rồi,
mọi thứ không còn như xưa nữa, tệ nhất là cảm nhận được bản thân mình thay đổi, nhiều, và tệ...
càng ngày những niềm vui ngày càng nhỏ hẹp, những nỗi buồn càng mênh mang...
lâu rồi không có những buổi nói chuyện thật sự nói chuyện, để hiểu, để bày tỏ, để giải tỏa, để suy nghĩ, để đổi thay...
không biết nói cùng ai, không biết nói làm sao, không biết làm thế nào...
lúc nào cũng như thế và cuộc đời cứ thế trôi đi, trôi đi...
cứ trôi tiếp đi........
30/9/15
14/9/15
sự cô đơn khốn cùng...
hãy bỏ đi...
hãy buông đi...
hãy bằng lòng...
hãy thôi ước mơ...
hãy thanh thản, tự do và hạnh phúc...
hãy...hãy...hãy...
vâng, là thanh thản, là tự do khi không ai quấy rầy, khi không ai càm ràm, khi không một ai được phép đả động đến những điều thuộc về mình, thuộc về cá nhân, riêng tư và sâu kín...
ta có thể đi thâu đêm, suốt sáng, ta có thể hét lên tự do, ta có thể thả mình vào những đam mê bất tận...
nhưng, ai biết rằng, sau đó, trong đó, chính tại đó, là sự cô đơn khốn cùng.
cô đơn, là một danh từ hay động từ hay tính từ, là một trạng thái, một cảm xúc, một sự lẻ loi, một sự nhàm chán, một ước ao, một mong muốn...mà không đạt được...
nếu thảnh thơi với những bữa trà ngon, ngắm hoa đẹp, nếu ta tự do đi đến nơi mà ta muốn, nhưng ta còn muốn hơn nữa - những khi ấy - người nào đó bên ta. "Người nào đó", chắc chắn là một người mà chỉ có lòng ta biết, ta gắn vào những nỗi nhớ mong, mà thiếu nó ta trở nên trống trãi, nên cù ta có tự do và thanh thản, có nhẹ nhàng và bình yên, lòng ta vẫn không thôi mong muốn, không thôi tiếc nuối, không thôi nhớ nhung, khi ấy ta thấy dường như cả trời đất, cả khung cảnh, cả mọi thứ xung quanh đều vô nghĩa và ta thấy mình bất lực và cô đơn......
liệu gắn chặt mình vui buồn của mình với "người nào đó" có nên chăng?!
may mà chỉ thỉnh thoảng ta mới thấy mình cô đơn khốn cùng, nếu không đời ta chắc thành địa ngục, và biết đâu ta lại tự biến thành nô lệ cho những thứ hoang mang vô lý này!
nhưng nay, và lúc này, mọi thứ vây lấy ta, trong một ngày nắng hiếm hoi giữa mùa mưa bão sài gòn...
hãy buông đi...
hãy bằng lòng...
hãy thôi ước mơ...
hãy thanh thản, tự do và hạnh phúc...
hãy...hãy...hãy...
vâng, là thanh thản, là tự do khi không ai quấy rầy, khi không ai càm ràm, khi không một ai được phép đả động đến những điều thuộc về mình, thuộc về cá nhân, riêng tư và sâu kín...
ta có thể đi thâu đêm, suốt sáng, ta có thể hét lên tự do, ta có thể thả mình vào những đam mê bất tận...
nhưng, ai biết rằng, sau đó, trong đó, chính tại đó, là sự cô đơn khốn cùng.
cô đơn, là một danh từ hay động từ hay tính từ, là một trạng thái, một cảm xúc, một sự lẻ loi, một sự nhàm chán, một ước ao, một mong muốn...mà không đạt được...
nếu thảnh thơi với những bữa trà ngon, ngắm hoa đẹp, nếu ta tự do đi đến nơi mà ta muốn, nhưng ta còn muốn hơn nữa - những khi ấy - người nào đó bên ta. "Người nào đó", chắc chắn là một người mà chỉ có lòng ta biết, ta gắn vào những nỗi nhớ mong, mà thiếu nó ta trở nên trống trãi, nên cù ta có tự do và thanh thản, có nhẹ nhàng và bình yên, lòng ta vẫn không thôi mong muốn, không thôi tiếc nuối, không thôi nhớ nhung, khi ấy ta thấy dường như cả trời đất, cả khung cảnh, cả mọi thứ xung quanh đều vô nghĩa và ta thấy mình bất lực và cô đơn......
liệu gắn chặt mình vui buồn của mình với "người nào đó" có nên chăng?!
may mà chỉ thỉnh thoảng ta mới thấy mình cô đơn khốn cùng, nếu không đời ta chắc thành địa ngục, và biết đâu ta lại tự biến thành nô lệ cho những thứ hoang mang vô lý này!
nhưng nay, và lúc này, mọi thứ vây lấy ta, trong một ngày nắng hiếm hoi giữa mùa mưa bão sài gòn...
10/9/15
đọc và hiểu
nhớ ngày xưa, ba có nói rang "Tây Du ký" là một câu chuyện rất hay và phù hợp với mọi lứa tuổi, nhưng tùy từng nhận thức của mọi người mà suy nghĩ khác nhau
ví dụ trẻ con chỉ thấy những cuộc phiêu lưu vui vui của những nhân vật buồn cười, cổ tích, và lấy đó làm yêu thích, hoặc chỉ thấy người hiền kẻ ác như những câu chuyện cổ tích ngày xưa...
còn người lớn sẽ thấy cả một xã hội thu nhỏ ở đó, cả hỷ nộ, ái ố, quan quyền, tham nhũng....
nhà triết học thấy những lớp nhân vật đại diện cho một điều khác nhau...
tôn giáo (Phật Giáo) lý giải cũng khác...
nên, tùy theo trình độ, nhận thức, quan niệm, khả năng tiếp nhận một người mà có những suy nghĩ rất khác nhau...
không biết nên vui hay buồn bởi sự đọc của mình không có hệ thống, không có xu hướng và lười nghiên cứu, nên khi đọc các tác phẩm mình hay có cách hiểu ngộ nghĩnh của người không nắm được căn bản và hệ thống thông thường...
ví dụ đọc Krishnamutri mình chỉ mới đọc được 1/2 cuốn Nhật ký cuối cùng, nhưng có vẻ rằng đó là cuốn cuối cùng nên mọi tư tưởng của ông đều thể hiện ở đó, thật đặc biệt và lý thú, cũng có thể vì ông đề cao sự tự nhiên và hòa hợp với thiên nhiên, gần với Lão giáo, Trang Chu, hay tư tưởng cốt lõi của Phật giáo...
triết học Phương Tây đối với mình thật xa lạ và bập bõm, không hiểu nhiều khái niệm và cách thức suy luận, lấy tư tưởng Phương đông để nhìn về Phương Tây quả là không dễ...
nhớ có lần anh ngạc nhiên khi mình viết về "The Reader",
và ngay cả chính mình cũng ngạc nhiên khi mình hiểu về "The Stranger" của Camus trước khi đọc những bản review và cảm nhận của người khác...
nhưng có lẽ đọc một tác phẩm trước khi đọc review có cái thú vị của nó, bởi mình không bị đóng khung trí tưởng tượng vào một nhận định khác, dù nhận thức của mình có ngây ngô, ngộ nghĩnh với những tác phẩm được coi là kinh điển, mình cũng lấy làm thú vị và học hỏi được nhiều điều...
ví dụ trẻ con chỉ thấy những cuộc phiêu lưu vui vui của những nhân vật buồn cười, cổ tích, và lấy đó làm yêu thích, hoặc chỉ thấy người hiền kẻ ác như những câu chuyện cổ tích ngày xưa...
còn người lớn sẽ thấy cả một xã hội thu nhỏ ở đó, cả hỷ nộ, ái ố, quan quyền, tham nhũng....
nhà triết học thấy những lớp nhân vật đại diện cho một điều khác nhau...
tôn giáo (Phật Giáo) lý giải cũng khác...
nên, tùy theo trình độ, nhận thức, quan niệm, khả năng tiếp nhận một người mà có những suy nghĩ rất khác nhau...
không biết nên vui hay buồn bởi sự đọc của mình không có hệ thống, không có xu hướng và lười nghiên cứu, nên khi đọc các tác phẩm mình hay có cách hiểu ngộ nghĩnh của người không nắm được căn bản và hệ thống thông thường...
ví dụ đọc Krishnamutri mình chỉ mới đọc được 1/2 cuốn Nhật ký cuối cùng, nhưng có vẻ rằng đó là cuốn cuối cùng nên mọi tư tưởng của ông đều thể hiện ở đó, thật đặc biệt và lý thú, cũng có thể vì ông đề cao sự tự nhiên và hòa hợp với thiên nhiên, gần với Lão giáo, Trang Chu, hay tư tưởng cốt lõi của Phật giáo...
triết học Phương Tây đối với mình thật xa lạ và bập bõm, không hiểu nhiều khái niệm và cách thức suy luận, lấy tư tưởng Phương đông để nhìn về Phương Tây quả là không dễ...
nhớ có lần anh ngạc nhiên khi mình viết về "The Reader",
và ngay cả chính mình cũng ngạc nhiên khi mình hiểu về "The Stranger" của Camus trước khi đọc những bản review và cảm nhận của người khác...
nhưng có lẽ đọc một tác phẩm trước khi đọc review có cái thú vị của nó, bởi mình không bị đóng khung trí tưởng tượng vào một nhận định khác, dù nhận thức của mình có ngây ngô, ngộ nghĩnh với những tác phẩm được coi là kinh điển, mình cũng lấy làm thú vị và học hỏi được nhiều điều...
2/9/15
người xa lạ - Albert Camus
lại một tập sách mỏng khác, cũng bắt đầu bằng cái chết...
Camus hẳn là một nhà triết học nổi tiếng, và những tác phẩm được mọi người nói về, tán tụng, đọc những cuốn như vậy bị một áp lực rất buồn cười, đó là tìm kiếm cái gì đó cao siêu ngoài ngôn ngữ, cho nên đọc mãi, đọc mãi đến tận cuối để tìm, xong rồi không biết mình hiểu có đúng không? sao thấy nó giản đơn, nó không quá hay để tụng ca, hay vì mình dốt không hiểu hết ý nghĩa, hay thời đó, được như thế đã đáng ca tụng, hay triết học là như thế...
nhưng không phải là một tác phẩm không hay, hoặc có thể do mình kỳ vọng là nó hay hơn như thế, nó lạ hơn như thế...
mà nó cũng hay, cũng lạ, cùng đáng để suy ngẫm đó chứ, thật là mâu thuẫn mà...
...mở đầu bằng cái chết của người mẹ, qua giọng kể của người con nhưng như một kẻ bàng quang, một người ngoài cuộc, một kẻ xa lạ, không xúc cảm, hoặc có nhưng mà biết thuận theo quy luật tự nhiên, đọc đến đây thì nghĩ đến thiền, hay phật giáo, khuyên người ta sống thuận theo tự nhiên, việc một người con thấy cái chết của người mẹ là bình thường, tự nhiên, không quá buồn khổ như những người bình thường khác nó trở thành bất thường (nhưng dường như đó chính là lời khuyên của các cao nhân, hay để người chết yên nghĩ và ra đi thảnh thơi, đừng khóc than và níu kéo...)...
có lẽ đó là việc đáng kể nhất, nhưng đó cũng chính là nguyên nhân chống lại người con sau này, một người không xúc cảm, vô vị, nghĩ về bản thân và để sự việc trôi đi như nó là, lại gây nên một hậu quả nghiêm trọng, phần sau mang một ý nghĩa khác, như một điều phi lý trong chuỗi những sự kiện có lý, giống như tam đoạn luận "khát nước, uống nước, đã khát", suy ra "khát nước thì đã khát"...có gì đó không ổn ở đoạn này, và nó trở nên không ổn về sau...
nhưng sau đó lại là một thực tại khác, người ta không chấp nhận một người quá khác biệt, một người không theo quy luật, đạo đức thông thường, không theo số đông thường hằng, người ta bảo vệ cho cái gì có khi người ta cũng chẳng biết, nhưng có niềm tin hẳn đã là may mắn...
đọc xong, chẳng thấy đâu là triết lý, nhưng lại liên tưởng đến rất nhiều thứ xung quanh, cả tôn giáo, cuộc sống, đạo đức, và niềm tin...
rõ ràng chẳng có gì đúng hay sai trên cuộc đời này, mà nó còn tùy thuộc rất nhiều vào mọi thứ xung quanh...
và dường như ta cũng chính là người xa lạ với ta, với cuộc đời xa lạ này...
Camus hẳn là một nhà triết học nổi tiếng, và những tác phẩm được mọi người nói về, tán tụng, đọc những cuốn như vậy bị một áp lực rất buồn cười, đó là tìm kiếm cái gì đó cao siêu ngoài ngôn ngữ, cho nên đọc mãi, đọc mãi đến tận cuối để tìm, xong rồi không biết mình hiểu có đúng không? sao thấy nó giản đơn, nó không quá hay để tụng ca, hay vì mình dốt không hiểu hết ý nghĩa, hay thời đó, được như thế đã đáng ca tụng, hay triết học là như thế...
nhưng không phải là một tác phẩm không hay, hoặc có thể do mình kỳ vọng là nó hay hơn như thế, nó lạ hơn như thế...
mà nó cũng hay, cũng lạ, cùng đáng để suy ngẫm đó chứ, thật là mâu thuẫn mà...
...mở đầu bằng cái chết của người mẹ, qua giọng kể của người con nhưng như một kẻ bàng quang, một người ngoài cuộc, một kẻ xa lạ, không xúc cảm, hoặc có nhưng mà biết thuận theo quy luật tự nhiên, đọc đến đây thì nghĩ đến thiền, hay phật giáo, khuyên người ta sống thuận theo tự nhiên, việc một người con thấy cái chết của người mẹ là bình thường, tự nhiên, không quá buồn khổ như những người bình thường khác nó trở thành bất thường (nhưng dường như đó chính là lời khuyên của các cao nhân, hay để người chết yên nghĩ và ra đi thảnh thơi, đừng khóc than và níu kéo...)...
có lẽ đó là việc đáng kể nhất, nhưng đó cũng chính là nguyên nhân chống lại người con sau này, một người không xúc cảm, vô vị, nghĩ về bản thân và để sự việc trôi đi như nó là, lại gây nên một hậu quả nghiêm trọng, phần sau mang một ý nghĩa khác, như một điều phi lý trong chuỗi những sự kiện có lý, giống như tam đoạn luận "khát nước, uống nước, đã khát", suy ra "khát nước thì đã khát"...có gì đó không ổn ở đoạn này, và nó trở nên không ổn về sau...
nhưng sau đó lại là một thực tại khác, người ta không chấp nhận một người quá khác biệt, một người không theo quy luật, đạo đức thông thường, không theo số đông thường hằng, người ta bảo vệ cho cái gì có khi người ta cũng chẳng biết, nhưng có niềm tin hẳn đã là may mắn...
đọc xong, chẳng thấy đâu là triết lý, nhưng lại liên tưởng đến rất nhiều thứ xung quanh, cả tôn giáo, cuộc sống, đạo đức, và niềm tin...
rõ ràng chẳng có gì đúng hay sai trên cuộc đời này, mà nó còn tùy thuộc rất nhiều vào mọi thứ xung quanh...
và dường như ta cũng chính là người xa lạ với ta, với cuộc đời xa lạ này...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)