hãy bỏ đi...
hãy buông đi...
hãy bằng lòng...
hãy thôi ước mơ...
hãy thanh thản, tự do và hạnh phúc...
hãy...hãy...hãy...
vâng, là thanh thản, là tự do khi không ai quấy rầy, khi không ai càm ràm, khi không một ai được phép đả động đến những điều thuộc về mình, thuộc về cá nhân, riêng tư và sâu kín...
ta có thể đi thâu đêm, suốt sáng, ta có thể hét lên tự do, ta có thể thả mình vào những đam mê bất tận...
nhưng, ai biết rằng, sau đó, trong đó, chính tại đó, là sự cô đơn khốn cùng.
cô đơn, là một danh từ hay động từ hay tính từ, là một trạng thái, một cảm xúc, một sự lẻ loi, một sự nhàm chán, một ước ao, một mong muốn...mà không đạt được...
nếu thảnh thơi với những bữa trà ngon, ngắm hoa đẹp, nếu ta tự do đi đến nơi mà ta muốn, nhưng ta còn muốn hơn nữa - những khi ấy - người nào đó bên ta. "Người nào đó", chắc chắn là một người mà chỉ có lòng ta biết, ta gắn vào những nỗi nhớ mong, mà thiếu nó ta trở nên trống trãi, nên cù ta có tự do và thanh thản, có nhẹ nhàng và bình yên, lòng ta vẫn không thôi mong muốn, không thôi tiếc nuối, không thôi nhớ nhung, khi ấy ta thấy dường như cả trời đất, cả khung cảnh, cả mọi thứ xung quanh đều vô nghĩa và ta thấy mình bất lực và cô đơn......
liệu gắn chặt mình vui buồn của mình với "người nào đó" có nên chăng?!
may mà chỉ thỉnh thoảng ta mới thấy mình cô đơn khốn cùng, nếu không đời ta chắc thành địa ngục, và biết đâu ta lại tự biến thành nô lệ cho những thứ hoang mang vô lý này!
nhưng nay, và lúc này, mọi thứ vây lấy ta, trong một ngày nắng hiếm hoi giữa mùa mưa bão sài gòn...
1 nhận xét:
vì ta cần ai đấy làm cho mình thôi thừa mứa và đơn điệu...
Đăng nhận xét