15/2/16

được khóc,

sau những ngày nắng, gió, rừng cây, núi đồi, biển cát, thành thị và thôn quê, đền đài và sông suối, lạ lẫm và gần gũi, nói cười và bực bội, tình cảm và xa xăm, lại trở về nơi chốn của mình, như chưa hề có cái gọi là năm mới vừa qua, chưa hề có một kỳ nghỉ nào, rồi mọi thứ ập xuống, như thác lũ, xa lạ như đã đủ cho những ngày xa...

và những giọt nước mắt tuôn rơi, từ lâu lắm rồi mới có thể khóc ngon như vậy...

cũng không biết vì sao mà khóc, không hẳn buồn, không là hạnh phúc, không phải uất ức hay tủi thân, không có gì là mất mát, chỉ là hiểu người, hiểu đời, hiểu mình vẫn còn đang ngơ ngác thống khổ với sự vô tâm và tính ích kỷ của con người...

nước mắt như gột rửa bụi mù sau chuyến đi, như nhắc nhở mình đang tồn tại giữa thế gian này, vẫn phải tự giăng bẫy và mắc bẫy chính mình và mắc bẫy của nhân sinh...

được khóc, hẳn là một điều an ủi nhất của con người...

2 nhận xét:

Ngọc Hạnh nói...

Còn khóc được khi buồn cũng là một hạnh phúc. Chỉ sợ cuộc đời làm con người chai sạn hay không còn dám tự do khóc nữa, em à!

Nguyễn nói...

Bông thích màu của nước mắt. Nó biểu hiên tâm hồn con người. Người ta có thể nhìn thấy nó, nhưng không ai hiểu được cái màu ấy chất chứa những gì trong nội tâm ta. Cho nên, khóc được là niềm an ủi lớn lao cho chính bản thân mình.

Ôi! Bông lại nói đi đâu rồi.... :-)