chẳng có điều gì rõ ràng trong những hoang mang, thời gian thì bàn bạc trôi, lờ lững như những chiếc lá xuôi dòng, chỉ đôi người níu kéo...
đâu đó tàn phai đang đến, lòng người hư hao...
những hẹn hò niềm vui dừng lại ngoài song cửa, em đếm từng tích tắc đồng hồ của đêm, nghe mình quên ngủ, chẳng nhớ điều chi, con thạch sùng treo mình trên vách, khe khẽ tiếc...
mỗi tâm hồn là một hòn đảo nhỏ giữa mênh mông biển cả bao la làm em chới với, thỉnh thoảng khóc cười cùng nhau...
anh không là hòn đảo, anh là biển cả, và em bơi trong những ước vọng mênh mông...
nơi ấy gió thổi nhiều, gió thổi rát nhau...
mùa này mưa anh ạ, trút bỏ, tuôn trào, trôi đi, nảy mầm, xanh biếc...
đó chẳng phải hồi sinh sao?
26/7/13
25/7/13
miền tây
ký ức tuổi thơ về miền Tây của tôi là những cái tên nhẹ nhàng trong ký ức ba mẹ, như chợ Vòng nhỏ, Cầu Quay, chùa Vĩnh Tràng, vườn hoa Lạc Hồng, hoặc bên kia sông Cồn Rồng, cồn Phụng... nơi Bình Đại, Trúc Giang, Thừa Đức, Bảo Thạnh, Ba Tri... nghe ông Nội kể chuyện cụ Nguyễn Đình Chiểu và ngâm Lục Vân Tiên... khi ấy, chỉ thấy êm đềm và thân thương chi lạ...
sau này có dịp đi lại đây đó, miền Tây trở thành một nơi tôi luôn muốn trở lại, không chỉ vì nó là nơi ba mẹ đã sinh ra, mà còn là nơi nhẹ nhàng, bình dị nhất
có thể Đà Lạt đầy sương sớm và không khí lành lạnh đủ để trốn đi giữa bộn bề. Nha Trang, Đà Nẵng, Vũng Tàu với biển xanh mênh mông và nhiều cảnh đẹp đủ để buôn xả với tự do…
nhưng về miền Tây lại có cảm giác rất khác. Khi còn phà Rạch Miễu, phà chạy qua những cồn trong ráng chiều và dòng phù sa lặng lẽ như thể bỏ lại đằng sau hết thảy những vui buồn…
mỗi nhà ở miền Tây dường như gắn mình với bến sông, và phải chăng bên kia sông bao giờ cũng đẹp, những buổi chiều ngóng trông khắc khoải, mà người miền Tây đẹp, buồn mà hơi lãng đãng khói sương…
tôi yêu sao cái hồn hậu của người miệt vườn, giọng nói ngọt ngào không khách khí, như trên chợ nổi người ta chào nhau “tư về nghen bảy”, như khi lạc vào vườn ai đó được hỏi thăm: “đi lạc hả con, bây tìm nhà ai”, như vào nhà ai đó được hỏi: “bây con ai” như thể cả thế giới này đều hiền hoà trong cái làng, con cô Bảy, bác Tám nào đó…
như khi anh lái đò du lịch đưa hết chỗ này chỗ kia, tối muộn vẫn hỏi mấy cô đi đâu nữa tôi chở đi dù đã quá giờ thoả thuận rồi… hay về miệt Sóc Trăng, Cà Mau nghe tiếng “chế” dễ thương…
về miền Tây bạn có thể hỏi bất cứ người nào và được tận tình chỉ dẫn, chúng tôi thường đi một đường về một đường khác, qua những cây cầu này con phà khác, nhỏ bé mỏng manh len lỏi trong vườn từ tỉnh này sang tỉnh nọ lúc nào không hay, bởi những cách ngăn chỉ là những bờ sông nhỏ…
người miền Tây hồn hậu dễ thương, thiệt tình chất phát, nhưng cũng dễ tổn thương, bởi cứ trãi hết lòng mình ra rồi nhận được điều không mong muốn thử hỏi ai chẳng buồn lòng…
những con sông dọc ngang, những khu vườn không rào chắn, nên tâm hồn khoáng đạt nhưng cũng rất vô tư, mơ mộng thật nhiều, bởi những bến sông con thuyền xuôi ngược, chắc ở những nơi xa tươi đẹp hơn nhiều…
những năm sau này trở lại, miền Tây đổi thay nhiều, đường bê tông và ít đi cầu khỉ nhưng buồn hơn là cái hồn hậu dần nhạt phai…
có những nơi chặt chém, có những người không thật lòng, có những lừa lọc và dè chừng… là điều không thể không xảy ra bởi sự du nhập và phát triển…
nhưng sao tôi cứ tiếc…
mỗi năm tôi vào sâu hơn, từ phố lên vườn, vào ruộng, những miệt xa xăm để tìm cái chất “hồn hậu” còn sót lại trong những người dân quê nồng hậu…
sợ rằng mai sẽ nhạt phai…
22/7/13
nghỉ hè
Sài Gòn hôm nay mưa nhiều quá, những cơn mưa nặng hạt và dầm dãi chứ không còn chợt nắng chợt mưa như những năm nào...
ngôi nhà này đã bỏ không cho cuộc nghỉ hè bất tận của mình, sáng nay vất vả lắm mới có lại được chìa khoá để vào, để ngắm nhìn lại nơi xưa, để cho thêm cơn mưa đang ồn ã ngoài kia vào trong trang giấy, cho đẫm nước nơi này...
có lẽ phải từ giã nơi phố phường để về lại chốn xưa, bởi phố phường không gột rửa được nỗi hoang mang sâu lắng...
về lại nơi này, dọn lối yêu xưa...
nhớ bạn Bông quá, Bông à!
ngôi nhà này đã bỏ không cho cuộc nghỉ hè bất tận của mình, sáng nay vất vả lắm mới có lại được chìa khoá để vào, để ngắm nhìn lại nơi xưa, để cho thêm cơn mưa đang ồn ã ngoài kia vào trong trang giấy, cho đẫm nước nơi này...
có lẽ phải từ giã nơi phố phường để về lại chốn xưa, bởi phố phường không gột rửa được nỗi hoang mang sâu lắng...
về lại nơi này, dọn lối yêu xưa...
nhớ bạn Bông quá, Bông à!
4/10/12
khoảnh khắc
những buổi chiều thu sài gòn hiếm hoi không mưa dường như ai cũng đổ ra đường, công viên 30/4 đầy những bạn trẻ, những nhóm tụ tập cafe bệt cùng nhau, trời thật dịu, sài gòn hiếm hoi những phút giây thu, thỉnh thoảng mưa lâm râm, nhẹ nhàng...
quán cafe như một góc khuất, nhìn qua khoảng xanh hiếm hoi của thành phố, tớ hay ngồi 1 mình trong chiều muộn, sau giờ tan tầm, chỉ để nhìn chiều xuống, chỉ để nhìn màu gạch nhà thờ Đức Bà đổi màu, nhìn màn đêm thẫm dần bên công viên xanh, những tàn cây và cành lá, những giây phút hiếm hoi của chiều chạng vạng, nhìn màu trời đổi thay, như khoảnh khắc của cuộc đời...
chiều ngả màu...
tối...
và ánh đèn bật lên...
ồn ả...
tớ ghiền giây phút ấy, những giây phút 1 mình, tớ nghe đâu đó người ta nói khi ai đó có thể tự chơi được với chính mình đó là lúc bước ra khỏi nổi cô đơn, còn cậu, hôm qua cậu nói điều gì đó tớ không nhớ rõ, nhưng dường như là không quan trọng là thời gian ở bên nhau bao lâu, nhiều hay ít, ngắn hay dài, quan trọng là những khoảnh khắc ấy có ý nghĩa như thế nào...và cậu kể về cảm nhận của cậu bạn khi du lịch 1 mình, khi ở 1 thành phố xa lạ, ngắm nhìn, thưởng thức và cảm nhận những trải nghiệm của mình thật ý nghĩa....
có thể có hôm nào đó, tớ 1 mình bên này Cafe đá, thì cậu bên kia NYDC với vài người bạn cũng nên... tớ và cậu gần như khác biệt hoàn toàn về mọi thứ và có vẻ như chỉ có âm nhạc và sách vở là gần nhau nhất...và cậu biết đấy, khi 2 đứa con gái nắm tay nhau lang thang khắp phố phường trông cũng buồn cười nhỉ?!
.............
anh có nghe mùa thu mưa bay giăng đổ...
giọng hát của em ấy luôn làm cho mình rơi vào trạng thái phiêu diêu, có vẻ cô em này là người giữ liên lạc với mình nhiều nhất và xuyên suốt, cafe, xem phim, nghe nhạc, ăn uống... có những người bạn không nhất thiết phải xác định thân sơ, chỉ là lúc nào đó, có nhau là đủ...
những buổi chiều muộn...
gió nhẹ, mưa phùng...
những người bạn lâu năm...
những sẻ chia đơn giản...
sau những cái bận rộn và ưu tư và hoài nghi và lo lắng...
và sự đọc và tư tưởng và cách nhìn và tâm linh và hướng đến...
là gì...
những khoảnh khắc hiện hữu...
đam mê...
một chút về Sông...
định rằng chưa đọc nhưng vì không nén nổi tò mò thành ra bóc tem em í...
hem có thích cái bìa, đặc biệt là bìa cứng...
đọc được 3 đoạn (3 chương) thì không đọc vào nữa, để dành cho chuyến đi nào đó...
chưa có nhiều người mổ xẻ cái Sông này, mình thấy một số người đã viết, GS Dũng (trang viet-studies.info) có cả một bài điểm sách, đồng ý với GS cái cách dùng địa danh của chị Tư làm cho người đọc hơi rối và mất tập trung...
không bắt đầu từ cánh đồng..., không nhìn chị Tư bằng ngôn ngữ đặc sệt Nam Bộ kiểu Hồ Biểu Chánh dù đó chính là khác biệt đặc sắc nhất...cuốn này chị Tư sang bằng ngôn ngữ, bước ra khỏi đất miền Tây...
như nhiều truyện ngắn, bài viết, tạp văn, chị rất khéo léo chêm vào những cái hiện thực xã hôi vào những câu chuyện, móc nghéo 1 chút để người đọc có thể tủm tỉm cười, có thể suy gẫm...có điều hơi phá cách và lạm dụng cũng không tốt..
và... thấy chị Tư ăn gian...như nhiều bạn từng đọc chị Tư nhiều hẳn thấy, các mẫu chuyện, đoạn chương phảng phất nếu không nói là từng mẫu chuyện mà chị ấy đã từng viết, chỉ thay đổi và cách điệu một chút để xâu chuỗi lại thành tiểu thuyết, nêu đọc vài chương đầu thấy được sự rời rạc và không kết nối tốt, không biết các chương sau thế nào...
buộc lòng so sánh Và khi tro bụi của Đoàn Minh Phượng và Hoa bên bờ của An ni Bảo bối và...thấy dở hơn...
nhưng mà sẽ đọc hết trong chuyến đi nào đó, lặng lẽ và bình yên...hy vọng những cảm giác ban đầu mất đi và sẽ thuyết phục được mình...
sài gòn thu rồi anh thân yêu ơi...
rời hửng sáng rồi tối, rồi bâng khuâng xám, lúc lại rì rào mưa, những buổi sáng chòang khăn, đôi khi phải mặc áo mưa to sụ, con đường không có những hàng cây trút lá, chỉ những hàng cây xanh rì rào nói chuyện cùng mưa...
sài gòn thu như vậy...
những mùa thu xanh xao nối tiếp nhau cho đến lúc ta không còn nữa, những mùa thu kỹ niệm cứ nhòe nước, dần ít xôn xao, chỉ còn thi thỏang trong ý nghĩ mong manh,
giờ này anh đang ở đâu...
những ngày thất thường nắng, thất thường mưa, người cũng thất thường trong lo toan hư ảo, không có gì là thật, cuộc đời mênh mông nhưng ngắn ngủi và người ta làm khổ nhau để đời dài ra và bớt mong manh...
có lúc thấy lẻ loi...nhiều người ở bên nhưng không ai bên cạnh cả, nhiều người lắng nghe nhưng không ai hiểu...cuộc đời là độc hành trong mỗi nghĩ suy...
sài gòn thu rồi anh thân yêu ơi...
anh...
tối qua em đi về phía ấy...
mây trắng trôi bãng lãng phía trời Tây
gió mùa thu lay nhẹ những hàng cây
trời se lạnh em nghe lòng mình nhớ...
em kể anh nghe về những ngày ca cách
về những đêm những sáng những chiều mưa
em kể anh nghe về cánh đồng bát ngát
em kể anh nghe cơn gió nào lạnh căm...
anh...
em kể anh nghe những bài hát cũ
những chuyến đi, cả những anh chàng
em có kể với anh chưa về người đã
lôi em ra khỏi cuộc đời anh...
em kể anh chưa đêm nào em thức giấc
nhạc du dương bài hát cũ anh nghe
nỗi nhớ cứ ùa theo giây phút
cuộc tròn chăn vẫn lạnh thời gian
em kể anh chưa những bạn bè thương mến
những chuyện vui những bài hát em nghe
những quán cóc, cuốn sách nào em đọc
những hành trình em không có anh...
em kể anh nghe...
hay kể với mình...
mùa thu ấy đã là thu cuối...
em kể rồi...gió thốc lạnh sau lưng...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)