mùa này nhớ khói
đốt đồng
nơi ngày xưa ấy
đã từng
thương nhau...
mùa này nhớ lá
khô cong
đốt lên cọng khói
hừng đông
sưởi lòng...
mùa này nhớ chái
sau hè
hoàng hôn
sợi khói
bay nhè nhẹ bay...
ai về nơi ấy có hay
nhớ chi là nhớ, sớm mai, tối, chiều...
29/4/14
thèm...
lâu lâu lại thèm viết, giống như thèm 1 nơi để thở, 1 góc nhà để về, hoặc chỉ là món canh rau tập tàng nấu nấm...
như lúc này đang thèm mưa...
những con mưa đầu mùa được khao khát, như thèm những cọng dền cơm mọc sau hè, như thèm những cọng cỏ lúng phúng sau mưa...thèm những con đường nhỏ, tháng tư về....em mơ mơ về con đường nhỏ, quanh co lối mòn hoa dại nở, chỉ mình em bên anh, bên anh...
nắng, phượng đỏ ngoài sân, bằng lăng tím dọc con đường, mà bằng lăng sài gòn cũng nhạt, bò cạp vàng càng làm cho nắng cháy hơn, những sắc màu nóng càng làm cho mọi thứ nóng rang, cuối tuần mắc võng nằm dưới gốc dừa vẫn không thôi hết nắng, cái thời tiết kỳ khôi này.....
bất chợt nhìn ra ngoài sâu ngập nắng, cành phượng vừa nở hoa, lòa xòa trong gió nhẹ...
nhờ facebook, nhờ mạng xã hội, dạo gần đây tìm lại được nhiều người bạn cũ cấp 1, cấp 2, cấp 3, đại học...có người ngay gần bên, có người xa tít tắp, nói cười, cười nói huyên thuyên...rồi thì lại lao vào cuộc sống bộn bề, và dường như lối đi của mình vẫn là một lối...không giống ai...nhưng đã biết vui cùng lối ấy, dù lắm khi đơn độc...một mình...
đôi khi nhớ, nhưng không nhớ rõ cái gì, bàng bạc và xa xa, có lẽ muốn hòa mình trong cơn mưa hạ hoặc đắm chìm trong dòng suối mát ngày xưa...
như lúc này đang thèm mưa...
những con mưa đầu mùa được khao khát, như thèm những cọng dền cơm mọc sau hè, như thèm những cọng cỏ lúng phúng sau mưa...thèm những con đường nhỏ, tháng tư về....em mơ mơ về con đường nhỏ, quanh co lối mòn hoa dại nở, chỉ mình em bên anh, bên anh...
nắng, phượng đỏ ngoài sân, bằng lăng tím dọc con đường, mà bằng lăng sài gòn cũng nhạt, bò cạp vàng càng làm cho nắng cháy hơn, những sắc màu nóng càng làm cho mọi thứ nóng rang, cuối tuần mắc võng nằm dưới gốc dừa vẫn không thôi hết nắng, cái thời tiết kỳ khôi này.....
bất chợt nhìn ra ngoài sâu ngập nắng, cành phượng vừa nở hoa, lòa xòa trong gió nhẹ...
nhờ facebook, nhờ mạng xã hội, dạo gần đây tìm lại được nhiều người bạn cũ cấp 1, cấp 2, cấp 3, đại học...có người ngay gần bên, có người xa tít tắp, nói cười, cười nói huyên thuyên...rồi thì lại lao vào cuộc sống bộn bề, và dường như lối đi của mình vẫn là một lối...không giống ai...nhưng đã biết vui cùng lối ấy, dù lắm khi đơn độc...một mình...
đôi khi nhớ, nhưng không nhớ rõ cái gì, bàng bạc và xa xa, có lẽ muốn hòa mình trong cơn mưa hạ hoặc đắm chìm trong dòng suối mát ngày xưa...
11/4/14
12.4.2014
Sáng nay như nhận được món quà...bất chợt nảy ra 2 câu thơ:
nghe như trời đất giao mùa
nghe như ta đã...mới vừa thương nhau...
Văn, thơ và cả nhạc nữa giống như một viên thuốc có tác dụng tức thời cho những cảm giác khó chịu, bực bội, hay những cảm giác chộn rộn trong lòng, dạng như day dứt, thỉnh thoảng nhớ quên...
khi bực bội trong lòng muốn hét lớn, thay vì vậy có thể...ca một câu vọng cổ...
khi muộn phiền trong thể giải bày có thể viết một câu thơ...
khi muốn thư thái giảm stress có thể nghe Beethoven hay Tchaikovky, nhất là bảng Four Seasons thật hay...
những câu văn sang mùa làm cho tâm hồn trôi đi trong những khoảnh khắc rồi lắng đọng lại những phút giây, làm cho mọi thức trở nên trong trẻo và có thể mĩm cười...
viết như để tâm sự với chính mình, hay tâm sự với một ai đó, không một hình dung...
ở đây mọi thứ không phải ngại ngần,
cuộc sống, thể xác, tinh thần có đủ chỗ để thể hiện, để giữ gìn, nhưng tâm hồn cần được tự do, một không gian riêng có, không cần phải kiểm soát, phải không?!!!
nghe như trời đất giao mùa
nghe như ta đã...mới vừa thương nhau...
Văn, thơ và cả nhạc nữa giống như một viên thuốc có tác dụng tức thời cho những cảm giác khó chịu, bực bội, hay những cảm giác chộn rộn trong lòng, dạng như day dứt, thỉnh thoảng nhớ quên...
khi bực bội trong lòng muốn hét lớn, thay vì vậy có thể...ca một câu vọng cổ...
khi muộn phiền trong thể giải bày có thể viết một câu thơ...
khi muốn thư thái giảm stress có thể nghe Beethoven hay Tchaikovky, nhất là bảng Four Seasons thật hay...
những câu văn sang mùa làm cho tâm hồn trôi đi trong những khoảnh khắc rồi lắng đọng lại những phút giây, làm cho mọi thức trở nên trong trẻo và có thể mĩm cười...
viết như để tâm sự với chính mình, hay tâm sự với một ai đó, không một hình dung...
ở đây mọi thứ không phải ngại ngần,
cuộc sống, thể xác, tinh thần có đủ chỗ để thể hiện, để giữ gìn, nhưng tâm hồn cần được tự do, một không gian riêng có, không cần phải kiểm soát, phải không?!!!
9/4/14
hoang mang
có vài người có khả năng làm cho mình hoang mang...
là những người cũ...
những người đã nghĩ rất hiểu mình, đã nghĩ mình vẫn là mình của những năm xa xăm trước...
và phán như đúng rồi, những ngày hôm nay...
những người quá thân quen, dường như không còn tương kính, buông tuồng, cứ ngỡ là có thể hiểu nhau hết cả những lời suồng sả nhưng đằng sau đó là chạm vào tự ái, nói những nặng lời...
không thể nói hết những điều cần nói, bởi đã có bức tường cách ngăn...
thôi đành...
nhớ nhau thì cũng thôi đành
xa nhau thì cũng đã đành xa nhau...
là những người cũ...
những người đã nghĩ rất hiểu mình, đã nghĩ mình vẫn là mình của những năm xa xăm trước...
và phán như đúng rồi, những ngày hôm nay...
những người quá thân quen, dường như không còn tương kính, buông tuồng, cứ ngỡ là có thể hiểu nhau hết cả những lời suồng sả nhưng đằng sau đó là chạm vào tự ái, nói những nặng lời...
không thể nói hết những điều cần nói, bởi đã có bức tường cách ngăn...
thôi đành...
nhớ nhau thì cũng thôi đành
xa nhau thì cũng đã đành xa nhau...
15/3/14
chạy trốn
những ngày nắng rang, những chiều gió chướng, lá vàng rơi nhiều, những chồi non mới nhú, trời đẹp, mùa sang mùa trôi đi...
vẫn 4 mùa xuân hạ thu đông những mỗi mùa mỗi mới, những chiếc lá khô cong về với đất, để những chiếc lá non mới chào đời, cho một mùa mới, những ngày nắng hanh này sẽ nhường chỗ cho những hạt mưa bay, những cơn mưa sụt sùi, những mặt đường sũng nước...
nhưng ta mỗi ngày mỗi cũ, đi hết một vòng, vẫn thấy mình xưa cũ, vẫn thấy mình mong manh...
trốn chạy những cảm xúc buồn, lấp đầy bằng những niềm vui tạm bợ, có lúc tưởng quên được những xa xưa, có khi tưởng thoát được những điều xưa cũ, nhưng nó vẫn đâu đó, sâu thẳm trong lòng, thỉnh thoảng trổi dậy, quăng quật mình trong những chông chênh...
thỉnh thoảng ở đó, bên người yêu thương, vẫn trơ trọi một mình...
gió vẫn thổi những sắc vàng đã nhạt
mùa yêu thương xưa cũ đã qua rồi
thỉnh thoảng nhớ, thỉnh thoảng quên, thỉnh thoảng...
nắng vàng chanh, gió thốc, lá xa cành...
vẫn 4 mùa xuân hạ thu đông những mỗi mùa mỗi mới, những chiếc lá khô cong về với đất, để những chiếc lá non mới chào đời, cho một mùa mới, những ngày nắng hanh này sẽ nhường chỗ cho những hạt mưa bay, những cơn mưa sụt sùi, những mặt đường sũng nước...
nhưng ta mỗi ngày mỗi cũ, đi hết một vòng, vẫn thấy mình xưa cũ, vẫn thấy mình mong manh...
trốn chạy những cảm xúc buồn, lấp đầy bằng những niềm vui tạm bợ, có lúc tưởng quên được những xa xưa, có khi tưởng thoát được những điều xưa cũ, nhưng nó vẫn đâu đó, sâu thẳm trong lòng, thỉnh thoảng trổi dậy, quăng quật mình trong những chông chênh...
thỉnh thoảng ở đó, bên người yêu thương, vẫn trơ trọi một mình...
gió vẫn thổi những sắc vàng đã nhạt
mùa yêu thương xưa cũ đã qua rồi
thỉnh thoảng nhớ, thỉnh thoảng quên, thỉnh thoảng...
nắng vàng chanh, gió thốc, lá xa cành...
11/3/14
ghé
mấy hôm nay về lại đây, thấy vui vui buồn buồn, hình như mình vắng bóng khá lâu nơi này, nhưng về ghé lại thấy mọi người còn nguyên ở đó, tự nhiên thấy cảm động, nơi này khá bình yên và thoải mái để viết, để thổ lộ, để bày tỏ hay kể cả than van...
bạn Bông vẫn đó, anh Bent vẫn đây,...các bạn vẫn thỉnh thoảng viết, thỉnh thoảng nghĩ, không có thời gian để đọc hết những điều đã bỏ qua, nhưng rồi sẽ đọc, sẽ trở lại, sẽ viết linh ta linh tinh...
nơi này, giống như một mái nhà xưa, thỉnh thoảng tìm về, ấm áp...
hãy ở nguyên nơi này, thỉnh thoảng ghé thăm nhau, nhé!!!
2H sẽ trở lại, một ngày gần đây...
nhớ mọi người thật nhiều.
hugs.
bạn Bông vẫn đó, anh Bent vẫn đây,...các bạn vẫn thỉnh thoảng viết, thỉnh thoảng nghĩ, không có thời gian để đọc hết những điều đã bỏ qua, nhưng rồi sẽ đọc, sẽ trở lại, sẽ viết linh ta linh tinh...
nơi này, giống như một mái nhà xưa, thỉnh thoảng tìm về, ấm áp...
hãy ở nguyên nơi này, thỉnh thoảng ghé thăm nhau, nhé!!!
2H sẽ trở lại, một ngày gần đây...
nhớ mọi người thật nhiều.
hugs.
17/11/13
cô độc
thỉnh thoảng mình thấy hơi cô độc, bởi những thứ xung quanh dường như xa lạ, mọi thứ ồn ào quá, trước một thái độ khác lạ của một người quen, trước một sự quá nhiệt thành, trước sự yêu thương không lo nghĩ...lúc ấy dường như là cô độc bởi cái hiện hữu dường như không còn là mình nữa, cái lặng sâu bên trong cũng không còn là mình, trở nên bơ vơ và trống trãi...
và có lẽ mình luôn luôn cô độc khi thấy trên quãng đường của mình rồi thì cũng đơn lẻ, do mình đi không đúng lối, rẽ không đúng đường, và luôn luôn lạc vào những cánh rừng...
nhưng rồi những cánh rừng với muôn hoa lá, với bóng mát của cây, với dòng suối róc rách, mình lạc mãi lạc mãi, bỏ lại thực tế phía sau lưng, vui cùng lạc bước...
nhưng rồi rừng cũng hết, lạc hướng nào rồi cũng có đường ra, ngơ ngác trước dòng người, ngơ ngác trước những điều giản đơn và phức tạp, lại lạc lối giữa phố phường, ngơ ngác giữa phồn hoa...
thỉnh thoảng gặp 1 người cũng ngơ ngác như mình, mừng quá, tưởng như có thể gặp được cố nhân, tri kỷ, mà không 2 người ngơ ngác trở nên ngơ ngác gấp đôi chứ không bù trừ giảm bớt...thôi rồi, mỗi đứa một phương, và lại đành cô độc rong ruổi suốt quãng đường....
đời người mãi là những chuyến đi không định trước...
và có lẽ mình luôn luôn cô độc khi thấy trên quãng đường của mình rồi thì cũng đơn lẻ, do mình đi không đúng lối, rẽ không đúng đường, và luôn luôn lạc vào những cánh rừng...
nhưng rồi những cánh rừng với muôn hoa lá, với bóng mát của cây, với dòng suối róc rách, mình lạc mãi lạc mãi, bỏ lại thực tế phía sau lưng, vui cùng lạc bước...
nhưng rồi rừng cũng hết, lạc hướng nào rồi cũng có đường ra, ngơ ngác trước dòng người, ngơ ngác trước những điều giản đơn và phức tạp, lại lạc lối giữa phố phường, ngơ ngác giữa phồn hoa...
thỉnh thoảng gặp 1 người cũng ngơ ngác như mình, mừng quá, tưởng như có thể gặp được cố nhân, tri kỷ, mà không 2 người ngơ ngác trở nên ngơ ngác gấp đôi chứ không bù trừ giảm bớt...thôi rồi, mỗi đứa một phương, và lại đành cô độc rong ruổi suốt quãng đường....
đời người mãi là những chuyến đi không định trước...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
