11/4/14

12.4.2014

Sáng nay như nhận được món quà...bất chợt nảy ra 2 câu thơ:

nghe như trời đất giao mùa
nghe như ta đã...mới vừa thương nhau...

Văn, thơ và cả nhạc nữa giống như một viên thuốc có tác dụng tức thời cho những cảm giác khó chịu, bực bội, hay những cảm giác chộn rộn trong lòng, dạng như day dứt, thỉnh thoảng nhớ quên...

khi bực bội trong lòng muốn hét lớn, thay vì vậy có thể...ca một câu vọng cổ...

khi muộn phiền trong thể giải bày có thể viết một câu thơ...

khi muốn thư thái giảm stress có thể nghe Beethoven hay Tchaikovky, nhất là bảng Four Seasons thật hay...

những câu văn sang mùa làm cho tâm hồn trôi đi trong những khoảnh khắc rồi lắng đọng lại những phút giây, làm cho mọi thức trở nên trong trẻo và có thể mĩm cười...

viết như để tâm sự với chính mình, hay tâm sự với một ai đó, không một hình dung...

ở đây mọi thứ không phải ngại ngần,

cuộc sống, thể xác, tinh thần có đủ chỗ để thể hiện, để giữ gìn, nhưng tâm hồn cần được tự do, một không gian riêng có, không cần phải kiểm soát, phải không?!!!

Không có nhận xét nào: