29/4/14

thèm...

lâu lâu lại thèm viết, giống như thèm 1 nơi để thở, 1 góc nhà để về, hoặc chỉ là món canh rau tập tàng nấu nấm...

như lúc này đang thèm mưa...

những con mưa đầu mùa được khao khát, như thèm những cọng dền cơm mọc sau hè, như thèm những cọng cỏ lúng phúng sau mưa...thèm những con đường nhỏ, tháng tư về....em mơ mơ về con đường nhỏ, quanh co lối mòn hoa dại nở, chỉ mình em bên anh, bên anh...

nắng, phượng đỏ ngoài sân, bằng lăng tím dọc con đường, mà bằng lăng sài gòn cũng nhạt, bò cạp vàng càng làm cho nắng cháy hơn, những sắc màu nóng càng làm cho mọi thứ nóng rang, cuối tuần mắc võng nằm dưới gốc dừa vẫn không thôi hết nắng, cái thời tiết kỳ khôi này.....

bất chợt nhìn ra ngoài sâu ngập nắng, cành phượng vừa nở hoa, lòa xòa trong gió nhẹ...

nhờ facebook, nhờ mạng xã hội, dạo gần đây tìm lại được nhiều người bạn cũ cấp 1, cấp 2, cấp 3, đại học...có người ngay gần bên, có người xa tít tắp, nói cười, cười nói huyên thuyên...rồi thì lại lao vào cuộc sống bộn bề, và dường như lối đi của mình vẫn là một lối...không giống ai...nhưng đã biết vui cùng lối ấy, dù lắm khi đơn độc...một mình...

đôi khi nhớ, nhưng không nhớ rõ cái gì, bàng bạc và xa xa, có lẽ muốn hòa mình trong cơn mưa hạ hoặc đắm chìm trong dòng suối mát ngày xưa...



Không có nhận xét nào: