24/12/14

mùa

tôi thường viết một lèo khi muốn viết, cảm xúc tự nó tuôn trào thành chữ và viết ngay vào blog hoặc facebook mà không lưu trữ vào nơi khác, có khi cũng mất theo thời gian và thường ít khi đọc lại. Nên ít khi có ý định viết gì đó dài hơi hoặc một sự đầu tư nghiêm túc và có chất lượng...

chữ nghĩa đôi khi chỉ là những cảm xúc thoáng qua...

vậy mà, thỉ thoảng đọc lại vài bài viết cũ, tôi thấy mình có tâm trạng theo mùa, và dường như bị ám ảnh vào những khoảnh khắc thời gian và màu sắc...

tôi cố tình không đọc bài viết nào về việc hướng dẫn chụp ảnh, đơn giản là xách máy lên, chọn những khoảnh khắc ưng ý và bấm, đó cũng chỉ là những khoảnh khắc lưu giữ, nó tự nhiên, giản đơn và bất cần kỹ thuật...

viết cũng vậy, tôi không được đào tạo để viết, đó giống như một trò chơi sắp chữ, những câu văn, câu thơ tuôn trào và tôi sắp lại cho có vần có điệu và có nghĩa, mọi thứ tự nhiên như là sống...

bởi vậy, mọi khoảnh khắc giao mùa luôn được cảm nhận bởi ánh nắng ban mai, bởi chiều sụp tối, hay một chiếc lá vàng, lá khô, cái khăn choàng hay màu xanh lá mạ...

mọi thứ tự nhiên như hơi thở...

và rồi theo mùa, theo từng mùa khác nhau tâm trạng thay đổi nhưng có xu hướng lặp lại, dĩ nhiên lặp lại cũng không phải giống hoàn toàn mà như vòng xoay trôn ốc, giống mà khác...

và rồi từ lúc nào dường như tôi dừng lại...

rất lâu...

ở một nơi...

tôi chẳng thể làm gì khác...

sống và thở trong không gian nhỏ hẹp của riêng mình...

chẳng một chút tự do........

3/11/14

chút Đà Lạt cuối thu...

đến Đà Lạt 4h sáng, nhìn lên bầu trời đầy sao, hít một hơi dài, sảng khoái...

mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy vách tường bên kia hoa nở vàng bên tường màu trắng, trời sắp vàng mùa khô....










cỡi xe máy lang thang vào những cung đường rợp hoa và xanh mát rừng thông, xuống những khu làng ven đô trồng hoa đủ sắc màu hoa hồng, cúc đồng tiền, hoa cát tường, lys.....vùng đất đỏ này tưởng tượng có thế cắm bất cứ thứ gì xuống đất cũng có thể trổ bông....thật tuyệt dịu...

trời không quá nắng, không quá lạnh, đủ choàng khăn và mang một áo ấm nhẹ nhàng, chạy xe nghe gió thoảng xung quanh, tràn vào da thịt mát lạnh, thỉnh thoảng dừng lại bên một khóm hoa đẹp, bên hồ nước long lanh, hoặc rừng thông nhấp nhô đồi núi...

buổi chiều chạng vạng ghé lại ngôi chùa bên bờ hồ Xuân Hương, chùa ven hồ nhưng ở phía xa chợ nên ít khách viếng, lần nào ghé về đây cũng chạng vạng tối, chùa có Phật bà Quan Âm dưới bóng cây trổ hoa màu đỏ, có chánh điện giản đơn, và trầm mặc...chùa có một ngôi nhà khách bé tẹo bằng gỗ thông đẹp không chê được, như thế này:


bên trong sàn gỗ thường có chậu lan trắng, bàn trà nhỏ và một ít sách, bên ngoài cạnh đó là cây đào phai chênh chếch bóng trăng treo, kế bên trái là vườn lan nhỏ, sạch sẽ và một vài tiểu cảnh đẹp đẽ bình yên....nhìn vào những ô cửa kính, bóng chiều rọi vào những tán cây, những cánh hoa như bức tranh thủy mặc càng tuyệt vời hơn...

ghé xuống ven hồ Xuân Hương nhìn ngắm hoàng hôn buông và thành phố lên đèn, yên ả và tĩnh mặc, nằm dài trên bãi cỏ, nghe sương thấm ướt áo ngoài, bên kia đèn vừa lên nhưng ánh sáng cuối ngày chưa tắt và những đám mây vẫn còn đầy......
buổi tối, dạo vòng quanh chợ để nghe chút nhộn nhịp cuối ngày rồi rẽ vào quán nhỏ, ấm cúng với những bài hát xưa cũ gợi nhớ miền xa xưa.....

hôm sau ghé lại ga tàu cũ, đi một đoạn tàu xưa, chụp vài bức ảnh kỷ niệm, gặp lại người lái tàu năm ngoái, vẫn vui vẻ nói cười, bặt thiệp tuy đã già hơn xưa, tóc đã nhuốm màu bạc.....

ôi thời gian....

và ta cũng chợt nhận ra mình cũng chớm tàn phai......

20/10/14

phía sau...

phía sau là vách núi, để tựa lưng, trước mặt phải là biển, để mênh mông...
phía trên là bầu trời, đủ rộng, để mộng mơ, và phải có tán cây, để vừa mát...
một căn nhà như thế trên sườn đồi, sườn núi, để vừa đủ vững chãi, vừa đủ tự do...
em không thích chốn thâm u của rừng rậm, đó chỉ là nơi dạo chơi giữa những tán cây, giữa mùa lá rụng...
em không còn thích ngôi nhà bên bờ sông như những bức tranh em hay vẽ nguệch ngoạc, có dòng sông trước cửa, xuôi dòng, có con thuyền gác mái, có vườn cây lơ thơ...nhưng ở đó làm sao em không thể không là người tiễn đưa, đưa tiễn khi dòng sông cứ trôi xuôi...

em thích sự thô ráp những dịu dàng, bàn tay thô ráp nhưng dịu dàng thì dễ thương hơn là mảnh khảnh, em thích vóc dáng đậm đà, vững chãi nhưng tâm hồn thì mênh mông như biển, mắt không cần nhìn xa nhưng đủ rộng để bao dung...

nhưng dường như phía sau cơ thể em, phía lưng, phía cổ, đang mục rỗng....anh à...


4/10/14

cafe sáng


sáng ra tự tưởng cho mình,
tách cafe sáng ngon lành cùng hoa...

bồng bềnh...

một tuần trãi qua với những thay đổi liên tục, lâu lắm rồi mới làm việc ở cường độ cao như vậy, thấy một chút hưng phấn trở lại với công việc như vài năm trước, khả năng xoay sở vẫn tốt nhưng cố không quá sức, không để phải rơi vào khủng hoảng nữa, tuy có lúc rời công việc rồi lại tự hỏi mình đang cố gắng vì cái gì? giúp một người đang sắp chết đuối hay muốn xem lại khả năng của mình hay...chẳng vì gì cả, hoặc có thể chọn công việc nhẹ nhàng dễ dàng hơn, thôi thì còn 3 tháng nữa hết năm, làm gì được thì làm, vậy đi.

chiều thứ 7 mưa lại rả rích ngoài hiên, đóng cửa căn phòng lại, xem liền 2 bộ phim trên HBO, rồi sau đó nằm dài, trùm mềm với căn phòng đầy âm nhạc, chỉ nghe những âm thanh thẩm thấu vào da đầu rồi vào não như những làn sóng bồng bềnh trong đầu, lại nhớ khi nhắm mắt nghe kinh, không còn là tiếng nói, không còn là âm thanh, chỉ là những làn sóng, khi trầm, khi bổng vang vang đâu đó trong não mình, không còn những suy nghĩ, không còn những ưu tư hay lo lắng cũng không cần phải biết mình là ai, mọi thứ bềnh bồng trôi và tan vào giấc ngủ...

tỉnh dậy giữa đêm, nhạc vẫn vang vang nhưng đã êm đềm, mưa đã thôi rơi và sóng lặng, tắt nhạc, chìm trong giấc ngủ an lành...

thấy mình tự do...

30/9/14

mưa đêm

lâu rồi không thao thức giữa những cơn mưa đêm, tự dưng thèm rượu đỏ trước hàng hiên năm xưa, nhớ đâu đó những điều xưa cũ...

mưa to, gian phòng trở nên ấm áp, cuộn mình trong chăn nghe mưa xối xả, thỉnh thoảng tiếng ầm ào của sấm chớp, nhưng đâu đó dường như thấy trống vắng, một nỗi trống nhẹ khi ở xa một người...mà chỉ có những đêm mưa mới gặp...

không muốn mở chút nhạc nào, không muốn cả tiếng Tivi râm ran, chỉ nghe tiếng mưa, nghe nỗi nhớ tràn vào da thịt, những tưởng đã miễn nhiễm mùa thu, ai ngờ đâu cơn mưa dầm lại làm nảy mầm những nỗi niềm cũ kỹ xa xưa...

cuối tuần đi ngang chốn cũ, mọi thứ đã đổi thay, và hình như cũng có vài thứ còn nguyên đó, xa lạ mà thân quen, chắc nếu bất chợt gặp người xưa có lẽ cũng vừa thân quen xa lạ...

mọi thứ đổi thay nhanh quá, có lúc tưởng không còn theo kịp, thấy mình già nua và chậm chạp, những kiến thức đang bị bào mòn bởi những bất thiện trong tâm hồn...

đâu đó vẫn còn nguyên nỗi chán chường nhân thế...

có còn không một tình thương không vụ lợi...hay vẫn cứ phải nhân danh...

trời mưa rồi tạnh, nhưng chắc gì đã sáng, những cơn mưa đêm chắc cũng mệt nhoài.

26/9/14

thu xanh...

thu sài gòn không xao xác lá vàng bay, không cả những cơn gió nhẹ đưa thoảng mùi hoa sữa...
thu sài gòn là những cơn mưa ầm ào, gió thốc rơi cả những lá xanh, hoặc nhờ những cơn mưa ấy lá càng xanh hơn, xanh hơn cả trong những buổi trưa nắng gắt không một chút gió, cả mảng màu xanh lá me non mát rượi...

thu xanh...
thu xám những cơn mưa
thu vàng màu nắng trưa
và thu xanh lá...

buổi trưa ngồi dưới tán lá me, hàn huyên chuyện trò, con đường nhỏ lọt thỏm giữa lòng sài gòn, nghe mùa thu đang qua, nghĩ mùa thu sắp tới, nhớ mùa thu xưa...

những ký ức, những cơn mưa đâu đó trong tâm hồn...

rồi mọi thứ chìm sâu vào tầng ký ức nào đó, những vết thời gian lấp đầy lấp đầy dần, mọi thứ trôi qua trôi qua, nhẹ nhàng biết bao...

nhưng những vết xước đôi lúc thật nhói lòng...

như những chiếc lá xanh rơi khi chưa kịp úa.

và mây trắng vẫn đang bay, mùa này nước đã nổi chưa, bến phà cũ có còn, vườn còn xanh cây trái?

và người đã lưu lạc chốn nào hay vẫn còn nguyên nơi cũ mà ta chẳng bao giờ bước qua...