thu sài gòn không xao xác lá vàng bay, không cả những cơn gió nhẹ đưa thoảng mùi hoa sữa...
thu sài gòn là những cơn mưa ầm ào, gió thốc rơi cả những lá xanh, hoặc nhờ những cơn mưa ấy lá càng xanh hơn, xanh hơn cả trong những buổi trưa nắng gắt không một chút gió, cả mảng màu xanh lá me non mát rượi...
thu xanh...
thu xám những cơn mưa
thu vàng màu nắng trưa
và thu xanh lá...
buổi trưa ngồi dưới tán lá me, hàn huyên chuyện trò, con đường nhỏ lọt thỏm giữa lòng sài gòn, nghe mùa thu đang qua, nghĩ mùa thu sắp tới, nhớ mùa thu xưa...
những ký ức, những cơn mưa đâu đó trong tâm hồn...
rồi mọi thứ chìm sâu vào tầng ký ức nào đó, những vết thời gian lấp đầy lấp đầy dần, mọi thứ trôi qua trôi qua, nhẹ nhàng biết bao...
nhưng những vết xước đôi lúc thật nhói lòng...
như những chiếc lá xanh rơi khi chưa kịp úa.
và mây trắng vẫn đang bay, mùa này nước đã nổi chưa, bến phà cũ có còn, vườn còn xanh cây trái?
và người đã lưu lạc chốn nào hay vẫn còn nguyên nơi cũ mà ta chẳng bao giờ bước qua...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét