thỉnh thoảng mình thấy hơi cô độc, bởi những thứ xung quanh dường như xa lạ, mọi thứ ồn ào quá, trước một thái độ khác lạ của một người quen, trước một sự quá nhiệt thành, trước sự yêu thương không lo nghĩ...lúc ấy dường như là cô độc bởi cái hiện hữu dường như không còn là mình nữa, cái lặng sâu bên trong cũng không còn là mình, trở nên bơ vơ và trống trãi...
và có lẽ mình luôn luôn cô độc khi thấy trên quãng đường của mình rồi thì cũng đơn lẻ, do mình đi không đúng lối, rẽ không đúng đường, và luôn luôn lạc vào những cánh rừng...
nhưng rồi những cánh rừng với muôn hoa lá, với bóng mát của cây, với dòng suối róc rách, mình lạc mãi lạc mãi, bỏ lại thực tế phía sau lưng, vui cùng lạc bước...
nhưng rồi rừng cũng hết, lạc hướng nào rồi cũng có đường ra, ngơ ngác trước dòng người, ngơ ngác trước những điều giản đơn và phức tạp, lại lạc lối giữa phố phường, ngơ ngác giữa phồn hoa...
thỉnh thoảng gặp 1 người cũng ngơ ngác như mình, mừng quá, tưởng như có thể gặp được cố nhân, tri kỷ, mà không 2 người ngơ ngác trở nên ngơ ngác gấp đôi chứ không bù trừ giảm bớt...thôi rồi, mỗi đứa một phương, và lại đành cô độc rong ruổi suốt quãng đường....
đời người mãi là những chuyến đi không định trước...
17/11/13
9/9/13
ăn tâm hồn (tiếp theo)
mình viết linh tinh về ăn tâm hồn khi nảy ra một từ vớ vẩn nào đó trong khi chạy ngoài đường từ căn phòng bé bỏng ở lơ lửng trên cao tới căn phòng lơ lửng trên cao khác, từ chiếc giường xinh xinh đến cái bàn đầy những giấy tờ, từ cái màn hình tivi đẹp đẽ đến cái màn hình vi tính bé teo đầy các con số...
mỗi ngày đi mỗi ngày về...
bao nhiêu là các thứ hiện lên trên đường, ví dụ quãng đường ấy là một cuộc đời thì cũng đủ hỉ nộ ái ố, cũng quanh co, cũng đầy người, chỉ là cứ đi, đi thôi trừ khi đèn đỏ.
ăn tâm hồn là cái từ quái quỷ nào đó chợt đến và bám lấy cho đến lúc viết ra giữa 2 bảng tính, giữa những email và bề bộn những cuộc điện thoại...
nhưng 2 ngày sau tình cờ bạn m tặng cho quyến sách "Sói Thảo nguyên" (Sói đồng hoang) của Hermann Hesse khi đó mới thấy "ăn tâm hồn" còn chưa đủ, lạc lỏng tâm hồn cũng chưa đủ nốt, tâm hồn đánh nhau, nhân cách khác biệt, chống đối nhau...trong cùng một con người...
thật là tội nghiệp...
quả là một cuốn sách đáng để đọc, nghiền ngẫm, cảm thông, hòa nhập...
và tâm hồn muôn vạn, ăn nhau, sống cùng nhau rồi xa cách cũng không thể nào xóa được những nỗi cô đơn ... bao giờ hiểu được, ta chẳng là ai trong cõi đời này, chỉ là những nhân cách và tâm hồn đang cùng nhau hòa quyện và đấu tranh, khi đó hãy sống như thể ngày mai là chấm hết...
hãy sống trọn vẹn từng ngày...
http://nhilinhblog.blogspot.com/2013/08/chac-soi-thao-nguyen.html.: bài viết này quá kỹ thuật, còn mình đã đọc nó với tâm hồn của một chú chồn hoang, cảm nhận đầy cảm xúc và thấm đẫm...
mỗi ngày đi mỗi ngày về...
bao nhiêu là các thứ hiện lên trên đường, ví dụ quãng đường ấy là một cuộc đời thì cũng đủ hỉ nộ ái ố, cũng quanh co, cũng đầy người, chỉ là cứ đi, đi thôi trừ khi đèn đỏ.
ăn tâm hồn là cái từ quái quỷ nào đó chợt đến và bám lấy cho đến lúc viết ra giữa 2 bảng tính, giữa những email và bề bộn những cuộc điện thoại...
nhưng 2 ngày sau tình cờ bạn m tặng cho quyến sách "Sói Thảo nguyên" (Sói đồng hoang) của Hermann Hesse khi đó mới thấy "ăn tâm hồn" còn chưa đủ, lạc lỏng tâm hồn cũng chưa đủ nốt, tâm hồn đánh nhau, nhân cách khác biệt, chống đối nhau...trong cùng một con người...
thật là tội nghiệp...
quả là một cuốn sách đáng để đọc, nghiền ngẫm, cảm thông, hòa nhập...
và tâm hồn muôn vạn, ăn nhau, sống cùng nhau rồi xa cách cũng không thể nào xóa được những nỗi cô đơn ... bao giờ hiểu được, ta chẳng là ai trong cõi đời này, chỉ là những nhân cách và tâm hồn đang cùng nhau hòa quyện và đấu tranh, khi đó hãy sống như thể ngày mai là chấm hết...
hãy sống trọn vẹn từng ngày...
http://nhilinhblog.blogspot.com/2013/08/chac-soi-thao-nguyen.html.: bài viết này quá kỹ thuật, còn mình đã đọc nó với tâm hồn của một chú chồn hoang, cảm nhận đầy cảm xúc và thấm đẫm...
6/9/13
đổ xăng và đi...
cuộc đời là những chuyến đi...
thỉnh thoảng vài tuần tôi lại có chuyến đi đâu đó bằng xe máy, bán kính xung quanh TP. HCM chắc khoảng 150km, toả ra các hướng, có khi xa hơn, có khi gần hơn, có khi có bạn bè có khi đơn lẻ...đi như một cách điều hòa cuộc sống...
sài gòn như một nồi lẩu thập cẩm, văn phòng trên tầng cao của tòa nhà tiện nghi, nhưng bên dưới thì sau cơn mưa lại phải lội bì bỏm...buổi tối ăn mặc chỉnh chu bước vào những quán hàng sang trọng để gặp gỡ những người không muốn gặp, đôi khi tay bắt mặt mừng những người không yêu thích, những có cả những hàng quán quen với cô chủ luôn nhớ gu của khách, hoặc góc quán có thể nằm, ngồi đọc sách thư giãn mà không ai quấy rầy, sài gòn có thể bơi ở tầng 25, có thể lội nước cống dưới mưa, có thể trốn mình trong lặng lẽ chẳng ai hay, có thể chen vào không gian nhộn nhịp chẳng ai bằng, nhưng sài gòn vẫn là sài gòn, không phải là chốn bình an...
những chuyến đi ngắn,
qua cầu Thủ Thêm và phà Cát lái, Nhơn Trạch hiện ra như một phiên bản lỗi, một thành phố kỳ vọng nhưng hoang vu, có thứ bình yên nào đó giữa những cái võng đơn sơ những những cây cao su già cỗi bị bỏ hoang, và có thể đọc sách cả ngày ở đó với gió thoảng và những cành lá đong đưa. Hay có thể len lỏi vào vài cánh đồng trơ trọi hoang vu bởi sự tàn phá của cái gọi là đô thị hóa, cỏ mọc um tùm hay ruộng lúc xanh um...và có cả một mái chùa qua cây cầu dây văn nhỏ xíu với thầy trụ trì thật hiền, bên con rạch nhỏ, ngồi hàng giờ nghe chim hót và lặng ngắm sóng lăn tăn...
cũng qua phà đi một hướng khác, con đường hoang vắng và thẳng tắp, giữa đường là những bụi bông giấy lơ thơ, hay bên đường còn nhiều rừng cây và luôn thấy mình nhỏ bé, những cây cầu nhìn xa những cánh rừng hun hút xanh thẳm, trên cầu những đèn chiếu sáng hình cánh buồm lạc loài giữa không gian...con đường đó, sự cô độc và đơn lẻ lên ngôi, nếu đi một mình muốn chạy nhanh 1 chút để có thể gặp ai đó, vì dù có muốn độc hành cũng thấy lẻ loi... nếu đi 2 người thì muốn gần nhau thêm chút nữa nhất là khi những cơn mưa chợt đến, những cơn gió lạnh lẽo mang hơi lạnh của rừng...
sau chặn đường rất vắng nhưng xanh rì và đôi khi bắt gặp nhiều hoa dại mọc khắp tạp nên bức tranh thiên nhiên tĩnh lặng, đầy màu sắc, và chỉ muốn hít thật sâu không khí trong lành dễ chịu ấy suốt chặng đường dài, nếu len lỏi vào những cánh rừng ấy chắc có biết bao là điều thú vị...
nhưng điểm dừng chân không phải là bãi biển đen ngòm, với những hàng quán xập xệ và hải sản tươi rói rất rẻ mà đi chừng 6 cây số nữa qua cánh đồng muối trắng và những chòi canh, hàng dương xanh xanh lơ thơ trước gió và một cây cầu nhỏ cũng màu xanh nốt, là một ghị trấn bé tẹo, xưa cũ, như một làng quê thanh bình, sạch sẽ, thị trấn duyên hải...
ở đó những con đường nho nhỏ thưa vắng người, những trái cây vườn nhà được bày bán trước sân, và cuối đường là ngôi chợ ven biển hiu hắt buồn như tất cả những ngôi chợ ven biển nào khác...và một lối nhỏ rẻ vào biển của những người dân...biển bao bọc bởi bờ đê đá chẻ, bên dưới đen ngòm và xa xa những chòi nghêu...đường mòn dẫn đến những chiếc võng đong đưa dưới tán dương xanh thẳm, nơi ấy nghe sóng biển rì rào, nghe gió biển mặn và ngắm nhìn những chú chim nhảy nhót...
đường về buổi chiều hun hút chân mây, đôi khi những cơn mưa rừng lạnh lẽo để cảm nhận được hết được sự nhỏ bé của con người giữa thiên nhiên, và thấy mình cũng nhỏ nhoi đến lạ...
........
thỉnh thoảng vài tuần tôi lại có chuyến đi đâu đó bằng xe máy, bán kính xung quanh TP. HCM chắc khoảng 150km, toả ra các hướng, có khi xa hơn, có khi gần hơn, có khi có bạn bè có khi đơn lẻ...đi như một cách điều hòa cuộc sống...
sài gòn như một nồi lẩu thập cẩm, văn phòng trên tầng cao của tòa nhà tiện nghi, nhưng bên dưới thì sau cơn mưa lại phải lội bì bỏm...buổi tối ăn mặc chỉnh chu bước vào những quán hàng sang trọng để gặp gỡ những người không muốn gặp, đôi khi tay bắt mặt mừng những người không yêu thích, những có cả những hàng quán quen với cô chủ luôn nhớ gu của khách, hoặc góc quán có thể nằm, ngồi đọc sách thư giãn mà không ai quấy rầy, sài gòn có thể bơi ở tầng 25, có thể lội nước cống dưới mưa, có thể trốn mình trong lặng lẽ chẳng ai hay, có thể chen vào không gian nhộn nhịp chẳng ai bằng, nhưng sài gòn vẫn là sài gòn, không phải là chốn bình an...
những chuyến đi ngắn,
qua cầu Thủ Thêm và phà Cát lái, Nhơn Trạch hiện ra như một phiên bản lỗi, một thành phố kỳ vọng nhưng hoang vu, có thứ bình yên nào đó giữa những cái võng đơn sơ những những cây cao su già cỗi bị bỏ hoang, và có thể đọc sách cả ngày ở đó với gió thoảng và những cành lá đong đưa. Hay có thể len lỏi vào vài cánh đồng trơ trọi hoang vu bởi sự tàn phá của cái gọi là đô thị hóa, cỏ mọc um tùm hay ruộng lúc xanh um...và có cả một mái chùa qua cây cầu dây văn nhỏ xíu với thầy trụ trì thật hiền, bên con rạch nhỏ, ngồi hàng giờ nghe chim hót và lặng ngắm sóng lăn tăn...
cũng qua phà đi một hướng khác, con đường hoang vắng và thẳng tắp, giữa đường là những bụi bông giấy lơ thơ, hay bên đường còn nhiều rừng cây và luôn thấy mình nhỏ bé, những cây cầu nhìn xa những cánh rừng hun hút xanh thẳm, trên cầu những đèn chiếu sáng hình cánh buồm lạc loài giữa không gian...con đường đó, sự cô độc và đơn lẻ lên ngôi, nếu đi một mình muốn chạy nhanh 1 chút để có thể gặp ai đó, vì dù có muốn độc hành cũng thấy lẻ loi... nếu đi 2 người thì muốn gần nhau thêm chút nữa nhất là khi những cơn mưa chợt đến, những cơn gió lạnh lẽo mang hơi lạnh của rừng...
sau chặn đường rất vắng nhưng xanh rì và đôi khi bắt gặp nhiều hoa dại mọc khắp tạp nên bức tranh thiên nhiên tĩnh lặng, đầy màu sắc, và chỉ muốn hít thật sâu không khí trong lành dễ chịu ấy suốt chặng đường dài, nếu len lỏi vào những cánh rừng ấy chắc có biết bao là điều thú vị...
nhưng điểm dừng chân không phải là bãi biển đen ngòm, với những hàng quán xập xệ và hải sản tươi rói rất rẻ mà đi chừng 6 cây số nữa qua cánh đồng muối trắng và những chòi canh, hàng dương xanh xanh lơ thơ trước gió và một cây cầu nhỏ cũng màu xanh nốt, là một ghị trấn bé tẹo, xưa cũ, như một làng quê thanh bình, sạch sẽ, thị trấn duyên hải...
ở đó những con đường nho nhỏ thưa vắng người, những trái cây vườn nhà được bày bán trước sân, và cuối đường là ngôi chợ ven biển hiu hắt buồn như tất cả những ngôi chợ ven biển nào khác...và một lối nhỏ rẻ vào biển của những người dân...biển bao bọc bởi bờ đê đá chẻ, bên dưới đen ngòm và xa xa những chòi nghêu...đường mòn dẫn đến những chiếc võng đong đưa dưới tán dương xanh thẳm, nơi ấy nghe sóng biển rì rào, nghe gió biển mặn và ngắm nhìn những chú chim nhảy nhót...
đường về buổi chiều hun hút chân mây, đôi khi những cơn mưa rừng lạnh lẽo để cảm nhận được hết được sự nhỏ bé của con người giữa thiên nhiên, và thấy mình cũng nhỏ nhoi đến lạ...
........
ăn tâm hồn
có một sự đói khát run rẩy chảy tràn khi nổi cô đơn úa tàn theo ngày tháng.
những tâm hồn vẩn vơ ngoài kia, chờn vờn trước gió, không thể nắm bắt, không thể ôm trọn vào lòng, không thể chạm vào, không thể...
nhưng khi tâm hồn nào đó lơ đãng, chấp chới gần gũi hay tìm về vì những nỗi cô độc tương tự thì lập tức những khát khao được sẻ chia, được vun bồi, thậm chí nhai và nuốt lẫn nhau vì sự đói khát ấy...
tâm hồn...cái bảng lãng nhất, cái khó nắm bắt nhất lại là điều khát khao nhất, đó không phải là một cơ thể ấm áp có thể ôm vào lòng, để thấy nhẹ nhàng đôi chút, đó không phải là dòng nước mát có thể uống dịu những cơn khát, càng không phải là một món ăn ngon lành trong nhà hàng sang trọng, không phải nốt những tiện nghi vật chất...
nhưng nỗi đói khát tâm hồn là có thật, sự cô độc, vô vọng thì không có ai có thể sẻ chia - thật sự theo đúng nghĩa là tâm hồn muốn. Vì thế, mới có câu: "quen biết khắp thiên hạ. tri kỷ được mấy người". Cái tâm hồn tri kỷ ấy đói khát tìm nhau...thỉnh thoảng lại gặp một góc, một chút nào đó có thể hòa quyện cùng nhau thì tâm hồn hân hoan, vui thú, nhảy múa và yêu đời...
rồi sau đó, sau những hả hê, vui vẻ, thích thú, cuồng nhiệt với tâm hồn đồng điệu, chợt nhận ra mọi thứ không phải là tất cả, đồng cảm không phải là sẽ chia, yêu thương không phải là bao dung, và ích kỷ là cái riêng có nhất của mỗi tâm hồn, nó làm nên bản sắc, đặc trưng, hấp dẫn nhưng cũng là điều xa lạ lẫn nhau...
có lẽ khi tâm hồn gặp nhau, giai đoạn ăn tâm hồn là vui thú nhất. Giống như khi thưởng thức một món ăn, sự hấp dẫn của thị giác luôn làm cho người ta thích thú và hấp dẫn, nhưng hấp dẫn ở những tâm hồn có lẽ là cảm giác, khi có cảm giác tốt, mới có sự gặp gỡ, hẹn hò rồi ăn uống no say...cảm giác mang tới thị giác, không có xúc giác và vị giác, có thể là thính giác với những bản nhạc du dương và lời nhẹ nhàng...
.........................
(còn tiếp)
những tâm hồn vẩn vơ ngoài kia, chờn vờn trước gió, không thể nắm bắt, không thể ôm trọn vào lòng, không thể chạm vào, không thể...
nhưng khi tâm hồn nào đó lơ đãng, chấp chới gần gũi hay tìm về vì những nỗi cô độc tương tự thì lập tức những khát khao được sẻ chia, được vun bồi, thậm chí nhai và nuốt lẫn nhau vì sự đói khát ấy...
tâm hồn...cái bảng lãng nhất, cái khó nắm bắt nhất lại là điều khát khao nhất, đó không phải là một cơ thể ấm áp có thể ôm vào lòng, để thấy nhẹ nhàng đôi chút, đó không phải là dòng nước mát có thể uống dịu những cơn khát, càng không phải là một món ăn ngon lành trong nhà hàng sang trọng, không phải nốt những tiện nghi vật chất...
nhưng nỗi đói khát tâm hồn là có thật, sự cô độc, vô vọng thì không có ai có thể sẻ chia - thật sự theo đúng nghĩa là tâm hồn muốn. Vì thế, mới có câu: "quen biết khắp thiên hạ. tri kỷ được mấy người". Cái tâm hồn tri kỷ ấy đói khát tìm nhau...thỉnh thoảng lại gặp một góc, một chút nào đó có thể hòa quyện cùng nhau thì tâm hồn hân hoan, vui thú, nhảy múa và yêu đời...
rồi sau đó, sau những hả hê, vui vẻ, thích thú, cuồng nhiệt với tâm hồn đồng điệu, chợt nhận ra mọi thứ không phải là tất cả, đồng cảm không phải là sẽ chia, yêu thương không phải là bao dung, và ích kỷ là cái riêng có nhất của mỗi tâm hồn, nó làm nên bản sắc, đặc trưng, hấp dẫn nhưng cũng là điều xa lạ lẫn nhau...
có lẽ khi tâm hồn gặp nhau, giai đoạn ăn tâm hồn là vui thú nhất. Giống như khi thưởng thức một món ăn, sự hấp dẫn của thị giác luôn làm cho người ta thích thú và hấp dẫn, nhưng hấp dẫn ở những tâm hồn có lẽ là cảm giác, khi có cảm giác tốt, mới có sự gặp gỡ, hẹn hò rồi ăn uống no say...cảm giác mang tới thị giác, không có xúc giác và vị giác, có thể là thính giác với những bản nhạc du dương và lời nhẹ nhàng...
.........................
(còn tiếp)
28/8/13
29.8.2013
có cái gì đó đang vươn vướn trong lòng...
đôi khi nghiêm túc nhìn lại mình thì rõ ràng mình là người không nghiêm túc...
tại sao lại là giai đoạn này, tại sao là lúc này...không biết được...
nhưng có vẻ như đã sa ngã vừa đủ, buông thả vừa đủ để có thể sống được với mọi hoàn cảnh...
nhưng song song đó, cái con người khác đang mất dần đi, con người gương mẫu, quyết tâm, nghiêm túc đang bị tha hóa...
hai nửa của một con người đang đấu tranh và đôi khi một ít bã đậu trong đầu làm khổ cái thân tứ đại...
thật ra thì...
hiểu rằng con người ta ai cũng có những nhân cách khác nhau, con người nhân từ, con người tha hóa, con người nghiêm túc, con người chỉnh chu, con người xấu xí...nếu không có tôn tri trật tự những con người đó đánh nhau trong thân tứ đại thì sẽ ra sao...
và đến lúc phải lập lại trật tự...
nếu tha hóa đến độ vượt qua ngưỡng cho phép, tâm hồn sẽ hoen úa...
hãy giữ mình, giữ mình thôi...
thôi khùng điên đi nhé!!!
đôi khi nghiêm túc nhìn lại mình thì rõ ràng mình là người không nghiêm túc...
tại sao lại là giai đoạn này, tại sao là lúc này...không biết được...
nhưng có vẻ như đã sa ngã vừa đủ, buông thả vừa đủ để có thể sống được với mọi hoàn cảnh...
nhưng song song đó, cái con người khác đang mất dần đi, con người gương mẫu, quyết tâm, nghiêm túc đang bị tha hóa...
hai nửa của một con người đang đấu tranh và đôi khi một ít bã đậu trong đầu làm khổ cái thân tứ đại...
thật ra thì...
hiểu rằng con người ta ai cũng có những nhân cách khác nhau, con người nhân từ, con người tha hóa, con người nghiêm túc, con người chỉnh chu, con người xấu xí...nếu không có tôn tri trật tự những con người đó đánh nhau trong thân tứ đại thì sẽ ra sao...
và đến lúc phải lập lại trật tự...
nếu tha hóa đến độ vượt qua ngưỡng cho phép, tâm hồn sẽ hoen úa...
hãy giữ mình, giữ mình thôi...
thôi khùng điên đi nhé!!!
26/8/13
hôm qua - 25.8
dư âm còn đó
nuột nà ngủ say...
hai ngày cuối tuần êm đềm và hạnh phúc, thời gian thoi đưa, thấm thoát lại đến, ngày sinh như một ngày kỷ niệm, đâu đó chợt về những điều xưa cũ, những số điện thoại xa xưa, một năm đổ chuông 1 lần, còn nhớ nhau, là đủ...mà đủ chưa? điều xưa cũ ấy...
vẫn có đóa hồng vàng, mỗi năm một đóa của mỗi người khác nhau, xa lạ rồi thân quen, hoa tươi rồi tàn úa...
cúc tím, cúc vàng, sách và hoa có lẽ là điều xưa cũ nữa nhắc nhớ đến nao nao lòng, người cũ...giờ đâu?!
năm nay quanh quẩn trong nhà, đợi chiều đọc sách ngắm hoa...
đôi khi chỉ muốn cafe với một người xa...
dẫu thế nào cũng là hạnh phúc, trói buộc mình cũng là hạnh phúc như một cánh diều bay...
ngày đã trôi qua...
nuột nà ngủ say...
hai ngày cuối tuần êm đềm và hạnh phúc, thời gian thoi đưa, thấm thoát lại đến, ngày sinh như một ngày kỷ niệm, đâu đó chợt về những điều xưa cũ, những số điện thoại xa xưa, một năm đổ chuông 1 lần, còn nhớ nhau, là đủ...mà đủ chưa? điều xưa cũ ấy...
vẫn có đóa hồng vàng, mỗi năm một đóa của mỗi người khác nhau, xa lạ rồi thân quen, hoa tươi rồi tàn úa...
cúc tím, cúc vàng, sách và hoa có lẽ là điều xưa cũ nữa nhắc nhớ đến nao nao lòng, người cũ...giờ đâu?!
năm nay quanh quẩn trong nhà, đợi chiều đọc sách ngắm hoa...
đôi khi chỉ muốn cafe với một người xa...
dẫu thế nào cũng là hạnh phúc, trói buộc mình cũng là hạnh phúc như một cánh diều bay...
ngày đã trôi qua...
10/8/13
10.8.2013
những buổi rất khuya, con đường hầu như đã vắng, thỉnh thoảng chỉ một chiếc xe vội vã đơn độc trên đường, sài gòn không ngủ nhưng cũng gục đầu mệt nhoài
khi những nick sáng đèn đã tắt, những lời chào nhau đã vãng, người đã an giấc, ta lại loay hoay tìm mình...
bạn cần một ly vang ấm, thứ rượu đỏ chảy tràn môi, thứ ấy chỉ thích ngồi nơi bậu cửa, ngắm trời mây giữa đêm gió nhẹ và ánh đèn lắt lay...
lại nhớ đêm mưa gần đấy, căn phòng trọ bé xíu nơi làng chài nghèo, chai Volka pha nhạt và những điếu capri cháy sáng nghe sóng vỗ và mưa rơi, nghe hơi ấm trên môi và cái lạnh thấm vào hồn, nghe chơi vơi như thể mình đang ở một nơi xa lắm và mình cũng chẳng còn là mình của ngày hôm qua...
Tequila hay Magarita trong căn phòng ấm, nhạc dập dìu say sưa...
Tủ lạnh còn bia, thứ mình ghét nhất, như ghét những lúc tiệc tùng, tiện thể, xôn xao...nhưng hình như người ta đang uống, ở chỗ nào đó giữa phố phường, giữa những giọt mưa phùn tháng 8, những ly bia tuôn trào, những lời nói xôn xao che lấp những khoảng trống rỗng...
bạn đã ngủ, ly vang trôi vào mộng mị, ly bia trôi vào hư vô...còn lại mình đây, trống rỗng...
ai đó đang ở Quảng Bình nhắn tin Phong Nha tuyệt vời, ai đó bảo đảo Bình Ba hoang vắng, ai đó đang ở núi rừng Tây nguyên bát ngát và tối nay chắc thèm điếu capri...
sài gòn thì mưa, hồ bơi tầng 25 đầy gió, những giọt nước mưa rơi xuống hồ nhảy nhót rồi cũng hòa quyện vào nhau...mưa rơi trên mặt lạnh giá, mà nước hồ thì ấm, rồi cũng hòa quyện vào nhau...
chỉ khi chui vào trong làn nước mát, mới có thể tan chảy được tâm hồn mình, gỡ bỏ những mảng bám âm u, rửa sạch những tạp nham còn đọng lại... bầu trời màu xám, những dây bông giấy mùa này rất xanh...
gột rửa hết, gột rửa hết...
nên trống rỗng đêm nay...
khi những nick sáng đèn đã tắt, những lời chào nhau đã vãng, người đã an giấc, ta lại loay hoay tìm mình...
bạn cần một ly vang ấm, thứ rượu đỏ chảy tràn môi, thứ ấy chỉ thích ngồi nơi bậu cửa, ngắm trời mây giữa đêm gió nhẹ và ánh đèn lắt lay...
lại nhớ đêm mưa gần đấy, căn phòng trọ bé xíu nơi làng chài nghèo, chai Volka pha nhạt và những điếu capri cháy sáng nghe sóng vỗ và mưa rơi, nghe hơi ấm trên môi và cái lạnh thấm vào hồn, nghe chơi vơi như thể mình đang ở một nơi xa lắm và mình cũng chẳng còn là mình của ngày hôm qua...
Tequila hay Magarita trong căn phòng ấm, nhạc dập dìu say sưa...
Tủ lạnh còn bia, thứ mình ghét nhất, như ghét những lúc tiệc tùng, tiện thể, xôn xao...nhưng hình như người ta đang uống, ở chỗ nào đó giữa phố phường, giữa những giọt mưa phùn tháng 8, những ly bia tuôn trào, những lời nói xôn xao che lấp những khoảng trống rỗng...
bạn đã ngủ, ly vang trôi vào mộng mị, ly bia trôi vào hư vô...còn lại mình đây, trống rỗng...
ai đó đang ở Quảng Bình nhắn tin Phong Nha tuyệt vời, ai đó bảo đảo Bình Ba hoang vắng, ai đó đang ở núi rừng Tây nguyên bát ngát và tối nay chắc thèm điếu capri...
sài gòn thì mưa, hồ bơi tầng 25 đầy gió, những giọt nước mưa rơi xuống hồ nhảy nhót rồi cũng hòa quyện vào nhau...mưa rơi trên mặt lạnh giá, mà nước hồ thì ấm, rồi cũng hòa quyện vào nhau...
chỉ khi chui vào trong làn nước mát, mới có thể tan chảy được tâm hồn mình, gỡ bỏ những mảng bám âm u, rửa sạch những tạp nham còn đọng lại... bầu trời màu xám, những dây bông giấy mùa này rất xanh...
gột rửa hết, gột rửa hết...
nên trống rỗng đêm nay...
9/8/13
một chút
em iu anh một chút
một chút thôi hạnh phúc
một chút là bao nhiêu
bao nhiêu là một chút
em không biết tính giờ
em càng không tính phút
chỉ biết iu một chút
trời thì đang vào thu
mưa nước nhiều như trút
nếu mà iu như thế
ngập lụt hết mùa thu
em không thích thế đâu
em chỉ iu một chút
cuộc đời nhiều trong đục
không dành phần anh đâu
em iu một chút thôi
em chỉ dành niềm vui
cho riêng anh một chút
anh đi bốn phương trời
ghé vào em một chút
lãng quên điều vinh nhục
một chút một chút thôi
em sẽ là niềm vui
cho riêng anh, một chút!
một chút thôi hạnh phúc
một chút là bao nhiêu
bao nhiêu là một chút
em không biết tính giờ
em càng không tính phút
chỉ biết iu một chút
trời thì đang vào thu
mưa nước nhiều như trút
nếu mà iu như thế
ngập lụt hết mùa thu
em không thích thế đâu
em chỉ iu một chút
cuộc đời nhiều trong đục
không dành phần anh đâu
em iu một chút thôi
em chỉ dành niềm vui
cho riêng anh một chút
anh đi bốn phương trời
ghé vào em một chút
lãng quên điều vinh nhục
một chút một chút thôi
em sẽ là niềm vui
cho riêng anh, một chút!
chiều...
có khi nào bạn ngước lên trời
giữa sài gòn chiều mưa vội vã
trên con đường kẹt xe hối hả
thấy
mây trôi...
bất chợt nhớ đến miền xa xôi,
thời gian như nhung nhớ
ánh đèn vàng vọt treo
anh,
mùa này lá có còn reo
giữa những chiều gió mưa hối hả
rưng rưng giọt giọt ngắn dài
lá xanh chờ giọt biếc
hay chờ úa phai...
giữa sài gòn chiều mưa vội vã
trên con đường kẹt xe hối hả
thấy
mây trôi...
bất chợt nhớ đến miền xa xôi,
thời gian như nhung nhớ
ánh đèn vàng vọt treo
anh,
mùa này lá có còn reo
giữa những chiều gió mưa hối hả
rưng rưng giọt giọt ngắn dài
lá xanh chờ giọt biếc
hay chờ úa phai...
31/7/13
1.8.2013
sáng nay trời nhiều mây quá, cửa sổ hướng đông của căn phòng không có ánh nắng chói lòa của bình minh thức giấc, u ám kéo rèm...
ly cafe bốc khói bên bậu cửa, nghe chopin tĩnh tại, nhẹ nhàng...
đóa hồng vàng khô khốc, đã ngã màu thời gian lưu giữ một ký ức mênh mông nào đó...muốn có một đóa thược dược khô thay vào cho ấm...
bừa bộn sách...
nhớ một người dưng,
30/7/13
29/7/13
30.7.2013
những thói quen cũ đang dần trở lại, giống như em đã đi một vòng quanh mình, tâm hồn như một ngôi nhà, em quẩn quanh trong đó, rồi mở cửa bước ra với muôn hoa nắng, đi một vòng quanh...
có gió thổi, có thông reo, có biển xanh và sông lờ lững, những mảng xanh trắng của cuộc đời làm em hoang mang...
có lòng người...
và sáng nay khi nghe bản Symphony số 3 của Beeth.... em thấy mình nên đóng cửa lại, tìm lại sự thinh lặng trong tâm hồn....
vẫn chưa tìm thấy anh...
có gió thổi, có thông reo, có biển xanh và sông lờ lững, những mảng xanh trắng của cuộc đời làm em hoang mang...
có lòng người...
và sáng nay khi nghe bản Symphony số 3 của Beeth.... em thấy mình nên đóng cửa lại, tìm lại sự thinh lặng trong tâm hồn....
vẫn chưa tìm thấy anh...
26/7/13
hồi sinh...
chẳng có điều gì rõ ràng trong những hoang mang, thời gian thì bàn bạc trôi, lờ lững như những chiếc lá xuôi dòng, chỉ đôi người níu kéo...
đâu đó tàn phai đang đến, lòng người hư hao...
những hẹn hò niềm vui dừng lại ngoài song cửa, em đếm từng tích tắc đồng hồ của đêm, nghe mình quên ngủ, chẳng nhớ điều chi, con thạch sùng treo mình trên vách, khe khẽ tiếc...
mỗi tâm hồn là một hòn đảo nhỏ giữa mênh mông biển cả bao la làm em chới với, thỉnh thoảng khóc cười cùng nhau...
anh không là hòn đảo, anh là biển cả, và em bơi trong những ước vọng mênh mông...
nơi ấy gió thổi nhiều, gió thổi rát nhau...
mùa này mưa anh ạ, trút bỏ, tuôn trào, trôi đi, nảy mầm, xanh biếc...
đó chẳng phải hồi sinh sao?
đâu đó tàn phai đang đến, lòng người hư hao...
những hẹn hò niềm vui dừng lại ngoài song cửa, em đếm từng tích tắc đồng hồ của đêm, nghe mình quên ngủ, chẳng nhớ điều chi, con thạch sùng treo mình trên vách, khe khẽ tiếc...
mỗi tâm hồn là một hòn đảo nhỏ giữa mênh mông biển cả bao la làm em chới với, thỉnh thoảng khóc cười cùng nhau...
anh không là hòn đảo, anh là biển cả, và em bơi trong những ước vọng mênh mông...
nơi ấy gió thổi nhiều, gió thổi rát nhau...
mùa này mưa anh ạ, trút bỏ, tuôn trào, trôi đi, nảy mầm, xanh biếc...
đó chẳng phải hồi sinh sao?
25/7/13
miền tây
ký ức tuổi thơ về miền Tây của tôi là những cái tên nhẹ nhàng trong ký ức ba mẹ, như chợ Vòng nhỏ, Cầu Quay, chùa Vĩnh Tràng, vườn hoa Lạc Hồng, hoặc bên kia sông Cồn Rồng, cồn Phụng... nơi Bình Đại, Trúc Giang, Thừa Đức, Bảo Thạnh, Ba Tri... nghe ông Nội kể chuyện cụ Nguyễn Đình Chiểu và ngâm Lục Vân Tiên... khi ấy, chỉ thấy êm đềm và thân thương chi lạ...
sau này có dịp đi lại đây đó, miền Tây trở thành một nơi tôi luôn muốn trở lại, không chỉ vì nó là nơi ba mẹ đã sinh ra, mà còn là nơi nhẹ nhàng, bình dị nhất
có thể Đà Lạt đầy sương sớm và không khí lành lạnh đủ để trốn đi giữa bộn bề. Nha Trang, Đà Nẵng, Vũng Tàu với biển xanh mênh mông và nhiều cảnh đẹp đủ để buôn xả với tự do…
nhưng về miền Tây lại có cảm giác rất khác. Khi còn phà Rạch Miễu, phà chạy qua những cồn trong ráng chiều và dòng phù sa lặng lẽ như thể bỏ lại đằng sau hết thảy những vui buồn…
mỗi nhà ở miền Tây dường như gắn mình với bến sông, và phải chăng bên kia sông bao giờ cũng đẹp, những buổi chiều ngóng trông khắc khoải, mà người miền Tây đẹp, buồn mà hơi lãng đãng khói sương…
tôi yêu sao cái hồn hậu của người miệt vườn, giọng nói ngọt ngào không khách khí, như trên chợ nổi người ta chào nhau “tư về nghen bảy”, như khi lạc vào vườn ai đó được hỏi thăm: “đi lạc hả con, bây tìm nhà ai”, như vào nhà ai đó được hỏi: “bây con ai” như thể cả thế giới này đều hiền hoà trong cái làng, con cô Bảy, bác Tám nào đó…
như khi anh lái đò du lịch đưa hết chỗ này chỗ kia, tối muộn vẫn hỏi mấy cô đi đâu nữa tôi chở đi dù đã quá giờ thoả thuận rồi… hay về miệt Sóc Trăng, Cà Mau nghe tiếng “chế” dễ thương…
về miền Tây bạn có thể hỏi bất cứ người nào và được tận tình chỉ dẫn, chúng tôi thường đi một đường về một đường khác, qua những cây cầu này con phà khác, nhỏ bé mỏng manh len lỏi trong vườn từ tỉnh này sang tỉnh nọ lúc nào không hay, bởi những cách ngăn chỉ là những bờ sông nhỏ…
người miền Tây hồn hậu dễ thương, thiệt tình chất phát, nhưng cũng dễ tổn thương, bởi cứ trãi hết lòng mình ra rồi nhận được điều không mong muốn thử hỏi ai chẳng buồn lòng…
những con sông dọc ngang, những khu vườn không rào chắn, nên tâm hồn khoáng đạt nhưng cũng rất vô tư, mơ mộng thật nhiều, bởi những bến sông con thuyền xuôi ngược, chắc ở những nơi xa tươi đẹp hơn nhiều…
những năm sau này trở lại, miền Tây đổi thay nhiều, đường bê tông và ít đi cầu khỉ nhưng buồn hơn là cái hồn hậu dần nhạt phai…
có những nơi chặt chém, có những người không thật lòng, có những lừa lọc và dè chừng… là điều không thể không xảy ra bởi sự du nhập và phát triển…
nhưng sao tôi cứ tiếc…
mỗi năm tôi vào sâu hơn, từ phố lên vườn, vào ruộng, những miệt xa xăm để tìm cái chất “hồn hậu” còn sót lại trong những người dân quê nồng hậu…
sợ rằng mai sẽ nhạt phai…
22/7/13
nghỉ hè
Sài Gòn hôm nay mưa nhiều quá, những cơn mưa nặng hạt và dầm dãi chứ không còn chợt nắng chợt mưa như những năm nào...
ngôi nhà này đã bỏ không cho cuộc nghỉ hè bất tận của mình, sáng nay vất vả lắm mới có lại được chìa khoá để vào, để ngắm nhìn lại nơi xưa, để cho thêm cơn mưa đang ồn ã ngoài kia vào trong trang giấy, cho đẫm nước nơi này...
có lẽ phải từ giã nơi phố phường để về lại chốn xưa, bởi phố phường không gột rửa được nỗi hoang mang sâu lắng...
về lại nơi này, dọn lối yêu xưa...
nhớ bạn Bông quá, Bông à!
ngôi nhà này đã bỏ không cho cuộc nghỉ hè bất tận của mình, sáng nay vất vả lắm mới có lại được chìa khoá để vào, để ngắm nhìn lại nơi xưa, để cho thêm cơn mưa đang ồn ã ngoài kia vào trong trang giấy, cho đẫm nước nơi này...
có lẽ phải từ giã nơi phố phường để về lại chốn xưa, bởi phố phường không gột rửa được nỗi hoang mang sâu lắng...
về lại nơi này, dọn lối yêu xưa...
nhớ bạn Bông quá, Bông à!
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)