cả ngày trời mát, thỉnh thoảng mưa qua...
chiều, dọc theo con đường ven sông về phía quận 1, nước đang lớn, những làn gió lay phay thổi, những con đường sạch tinh tươm, những cầu vượt bộ hành đầy hoa nở rộ, sao bỗng dưng trào nước mắt...
nhớ dòng sông ngày thơ bé, trong vắt những ngày hè, nhớ những ngày đầu mùa mưa đất khô cằn nứt nẻ chợt một hôm xanh rì cỏ cây...
chiến tranh đối với tôi quá chừng xa lạ, chỉ nghe mẹ kể ngày xưa nhà nội bán tạp hóa, ban ngày bán cho lính ghé qua, ban đêm bộ đội vào, có tiền thì mua không thì cho, họ cũng là con người mà, cũng ăn, cũng mặc mà thôi...
ba đi lính quốc gia, chưa được bao lâu thì bị thương nặng, giải ngũ về với một chân coi như bỏ đi, vẫn đốt rừng, làm rẫy, cày ruộng làm ruộng nước, ruộng muối...
thời buổi tranh tối tranh sáng, sau giải phóng, anh em họ hàng bên này bên nọ, có người bảo ba khai lại lý lịch để được hưởng chính sách, đỡ vợ, đỡ con...nhưng ba vẫn cứ là anh lính, dù chẳng có chức tước gì...
chị 2 thi đại học đối tượng 9-10, để rồi không thể nào vô ngành yêu thích dù điểm rất cao vì là con lính...
những đứa trẻ như tôi đi học bị phân biệt đủ điều, từ miếng bánh cho trẻ con ngày lễ, đến những ưu tiên học hành...bạn bè tôi nhiều đứa có ba chết trong trại cải tạo, có đứa còn mang tên của trại cải tạo ngày xưa ở thâm sơn cùng cốc và cái tên không giống ai...
và cũng có nhiều đứa được sung sướng ưu tiên, được nuông chiều bởi sự ưu tiên vì đang ở phía khác, nhưng, trẻ con mà...mọi thứ vẫn trôi qua...
chị em tôi vẫn tự hào là con của ba, một người lính.
ba không để lại cho chúng tôi điều gì ngoài sự trung thực, chân thành, ham đọc sách và hiếu học...Và chị em tôi trưởng thành từ những điều đó, sống nhẹ nhàng không quá cầu lụy, lo toan...
.............................
lang thang chiều muộn vào bảo tàng mỹ thuật thành phố, ngẩn ngơ trước bức tượng bằng men ngọc trước sân có tên là biên giới...tự dưng nhớ bài chiều mưa biên giới .......
nhưng chẳng may, vì là 30.4 nên toàn là tranh về chiến tranh, tôi lướt đi và không dừng lại, không biết từ lúc nào tôi không đọc sách, truyện về chiến tranh, xem tranh ảnh....về đề tài này...nó như một cái gì đó không thật sự hiện hữu và giả tạo...
qua nhiều phòng khác nhau, những bức tranh trước 75 nhẹ nhàng, thoáng đạt...sau 75 lại là những bức tranh bức bối, dù cho nhiều màu sắc, nhưng nội tâm mạnh mẽ đã không còn bình yên...
những bức của trẻ con bao giờ cũng sáng và đáng yêu hơn hết thải...
......................................
ghé quán quen, bạn lật đật lấy cờ ra treo, để "nó" phạt........
....................................
én vẫn bay trước UBND Thành phố như những buổi chiều nào, đã bớt đi những khẩu hiệu, những băng rôn chào mừng, đèn vừa lên xôn xao một chút, Dinh độc lập im lìm với một băng rôn màu đỏ.........báo chí đã thôi hò hét những ngày này, chỉ còn tivi vẫn xôn xao 1 chút, nhưng có lẽ phim Hàn hay HBO vẫn hấp dẫn hơn nhiều........
...................................
mọi sự rồi cũng qua....
hòa giải giống như một giả tạo mới, khoét sâu thêm những đau thương, ai cần?!!!
hãy tự vấn lương tâm mình, và làm gì đó khác đi cho cuộc sống này, và mang lại bình yên cho mỗi con người...
mọi sự rồi cũng qua.....
P/S: hãy đọc Linda Lê, Nam Lê để biết sự bức bối, chịu đựng khôn cùng của những người phải dứt áo mà đi............
30/4/14
29/4/14
mùa này...
mùa này nhớ khói
đốt đồng
nơi ngày xưa ấy
đã từng
thương nhau...
mùa này nhớ lá
khô cong
đốt lên cọng khói
hừng đông
sưởi lòng...
mùa này nhớ chái
sau hè
hoàng hôn
sợi khói
bay nhè nhẹ bay...
ai về nơi ấy có hay
nhớ chi là nhớ, sớm mai, tối, chiều...
đốt đồng
nơi ngày xưa ấy
đã từng
thương nhau...
mùa này nhớ lá
khô cong
đốt lên cọng khói
hừng đông
sưởi lòng...
mùa này nhớ chái
sau hè
hoàng hôn
sợi khói
bay nhè nhẹ bay...
ai về nơi ấy có hay
nhớ chi là nhớ, sớm mai, tối, chiều...
thèm...
lâu lâu lại thèm viết, giống như thèm 1 nơi để thở, 1 góc nhà để về, hoặc chỉ là món canh rau tập tàng nấu nấm...
như lúc này đang thèm mưa...
những con mưa đầu mùa được khao khát, như thèm những cọng dền cơm mọc sau hè, như thèm những cọng cỏ lúng phúng sau mưa...thèm những con đường nhỏ, tháng tư về....em mơ mơ về con đường nhỏ, quanh co lối mòn hoa dại nở, chỉ mình em bên anh, bên anh...
nắng, phượng đỏ ngoài sân, bằng lăng tím dọc con đường, mà bằng lăng sài gòn cũng nhạt, bò cạp vàng càng làm cho nắng cháy hơn, những sắc màu nóng càng làm cho mọi thứ nóng rang, cuối tuần mắc võng nằm dưới gốc dừa vẫn không thôi hết nắng, cái thời tiết kỳ khôi này.....
bất chợt nhìn ra ngoài sâu ngập nắng, cành phượng vừa nở hoa, lòa xòa trong gió nhẹ...
nhờ facebook, nhờ mạng xã hội, dạo gần đây tìm lại được nhiều người bạn cũ cấp 1, cấp 2, cấp 3, đại học...có người ngay gần bên, có người xa tít tắp, nói cười, cười nói huyên thuyên...rồi thì lại lao vào cuộc sống bộn bề, và dường như lối đi của mình vẫn là một lối...không giống ai...nhưng đã biết vui cùng lối ấy, dù lắm khi đơn độc...một mình...
đôi khi nhớ, nhưng không nhớ rõ cái gì, bàng bạc và xa xa, có lẽ muốn hòa mình trong cơn mưa hạ hoặc đắm chìm trong dòng suối mát ngày xưa...
như lúc này đang thèm mưa...
những con mưa đầu mùa được khao khát, như thèm những cọng dền cơm mọc sau hè, như thèm những cọng cỏ lúng phúng sau mưa...thèm những con đường nhỏ, tháng tư về....em mơ mơ về con đường nhỏ, quanh co lối mòn hoa dại nở, chỉ mình em bên anh, bên anh...
nắng, phượng đỏ ngoài sân, bằng lăng tím dọc con đường, mà bằng lăng sài gòn cũng nhạt, bò cạp vàng càng làm cho nắng cháy hơn, những sắc màu nóng càng làm cho mọi thứ nóng rang, cuối tuần mắc võng nằm dưới gốc dừa vẫn không thôi hết nắng, cái thời tiết kỳ khôi này.....
bất chợt nhìn ra ngoài sâu ngập nắng, cành phượng vừa nở hoa, lòa xòa trong gió nhẹ...
nhờ facebook, nhờ mạng xã hội, dạo gần đây tìm lại được nhiều người bạn cũ cấp 1, cấp 2, cấp 3, đại học...có người ngay gần bên, có người xa tít tắp, nói cười, cười nói huyên thuyên...rồi thì lại lao vào cuộc sống bộn bề, và dường như lối đi của mình vẫn là một lối...không giống ai...nhưng đã biết vui cùng lối ấy, dù lắm khi đơn độc...một mình...
đôi khi nhớ, nhưng không nhớ rõ cái gì, bàng bạc và xa xa, có lẽ muốn hòa mình trong cơn mưa hạ hoặc đắm chìm trong dòng suối mát ngày xưa...
11/4/14
12.4.2014
Sáng nay như nhận được món quà...bất chợt nảy ra 2 câu thơ:
nghe như trời đất giao mùa
nghe như ta đã...mới vừa thương nhau...
Văn, thơ và cả nhạc nữa giống như một viên thuốc có tác dụng tức thời cho những cảm giác khó chịu, bực bội, hay những cảm giác chộn rộn trong lòng, dạng như day dứt, thỉnh thoảng nhớ quên...
khi bực bội trong lòng muốn hét lớn, thay vì vậy có thể...ca một câu vọng cổ...
khi muộn phiền trong thể giải bày có thể viết một câu thơ...
khi muốn thư thái giảm stress có thể nghe Beethoven hay Tchaikovky, nhất là bảng Four Seasons thật hay...
những câu văn sang mùa làm cho tâm hồn trôi đi trong những khoảnh khắc rồi lắng đọng lại những phút giây, làm cho mọi thức trở nên trong trẻo và có thể mĩm cười...
viết như để tâm sự với chính mình, hay tâm sự với một ai đó, không một hình dung...
ở đây mọi thứ không phải ngại ngần,
cuộc sống, thể xác, tinh thần có đủ chỗ để thể hiện, để giữ gìn, nhưng tâm hồn cần được tự do, một không gian riêng có, không cần phải kiểm soát, phải không?!!!
nghe như trời đất giao mùa
nghe như ta đã...mới vừa thương nhau...
Văn, thơ và cả nhạc nữa giống như một viên thuốc có tác dụng tức thời cho những cảm giác khó chịu, bực bội, hay những cảm giác chộn rộn trong lòng, dạng như day dứt, thỉnh thoảng nhớ quên...
khi bực bội trong lòng muốn hét lớn, thay vì vậy có thể...ca một câu vọng cổ...
khi muộn phiền trong thể giải bày có thể viết một câu thơ...
khi muốn thư thái giảm stress có thể nghe Beethoven hay Tchaikovky, nhất là bảng Four Seasons thật hay...
những câu văn sang mùa làm cho tâm hồn trôi đi trong những khoảnh khắc rồi lắng đọng lại những phút giây, làm cho mọi thức trở nên trong trẻo và có thể mĩm cười...
viết như để tâm sự với chính mình, hay tâm sự với một ai đó, không một hình dung...
ở đây mọi thứ không phải ngại ngần,
cuộc sống, thể xác, tinh thần có đủ chỗ để thể hiện, để giữ gìn, nhưng tâm hồn cần được tự do, một không gian riêng có, không cần phải kiểm soát, phải không?!!!
9/4/14
hoang mang
có vài người có khả năng làm cho mình hoang mang...
là những người cũ...
những người đã nghĩ rất hiểu mình, đã nghĩ mình vẫn là mình của những năm xa xăm trước...
và phán như đúng rồi, những ngày hôm nay...
những người quá thân quen, dường như không còn tương kính, buông tuồng, cứ ngỡ là có thể hiểu nhau hết cả những lời suồng sả nhưng đằng sau đó là chạm vào tự ái, nói những nặng lời...
không thể nói hết những điều cần nói, bởi đã có bức tường cách ngăn...
thôi đành...
nhớ nhau thì cũng thôi đành
xa nhau thì cũng đã đành xa nhau...
là những người cũ...
những người đã nghĩ rất hiểu mình, đã nghĩ mình vẫn là mình của những năm xa xăm trước...
và phán như đúng rồi, những ngày hôm nay...
những người quá thân quen, dường như không còn tương kính, buông tuồng, cứ ngỡ là có thể hiểu nhau hết cả những lời suồng sả nhưng đằng sau đó là chạm vào tự ái, nói những nặng lời...
không thể nói hết những điều cần nói, bởi đã có bức tường cách ngăn...
thôi đành...
nhớ nhau thì cũng thôi đành
xa nhau thì cũng đã đành xa nhau...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
