30/4/14

30.4

cả ngày trời mát, thỉnh thoảng mưa qua...

chiều, dọc theo con đường ven sông về phía quận 1, nước đang lớn, những làn gió lay phay thổi, những con đường sạch tinh tươm, những cầu vượt bộ hành đầy hoa nở rộ, sao bỗng dưng trào nước mắt...

nhớ dòng sông ngày thơ bé, trong vắt những ngày hè, nhớ những ngày đầu mùa mưa đất khô cằn nứt nẻ chợt một hôm xanh rì cỏ cây...

chiến tranh đối với tôi quá chừng xa lạ, chỉ nghe mẹ kể ngày xưa nhà nội bán tạp hóa, ban ngày bán cho lính ghé qua, ban đêm bộ đội vào, có tiền thì mua không thì cho, họ cũng là con người mà, cũng ăn, cũng mặc mà thôi...

ba đi lính quốc gia, chưa được bao lâu thì bị thương nặng, giải ngũ về với một chân coi như bỏ đi, vẫn đốt rừng, làm rẫy, cày ruộng làm ruộng nước, ruộng muối...

thời buổi tranh tối tranh sáng, sau giải phóng, anh em họ hàng bên này bên nọ, có người bảo ba khai lại lý lịch để được hưởng chính sách, đỡ vợ, đỡ con...nhưng ba vẫn cứ là anh lính, dù chẳng có chức tước gì...

chị 2 thi đại học đối tượng 9-10, để rồi không thể nào vô ngành yêu thích dù điểm rất cao vì là con lính...

những đứa trẻ như tôi đi học bị phân biệt đủ điều, từ miếng bánh cho trẻ con ngày lễ, đến những ưu tiên học hành...bạn bè tôi nhiều đứa có ba chết trong trại cải tạo, có đứa còn mang tên của trại cải tạo ngày xưa ở thâm sơn cùng cốc và cái tên không giống ai...

và cũng có nhiều đứa được sung sướng ưu tiên, được nuông chiều bởi sự ưu tiên vì đang ở phía khác, nhưng, trẻ con mà...mọi thứ vẫn trôi qua...

chị em tôi vẫn tự hào là con của ba, một người lính.

ba không để lại cho chúng tôi điều gì ngoài sự trung thực, chân thành, ham đọc sách và hiếu học...Và chị em tôi trưởng thành từ những điều đó, sống nhẹ nhàng không quá cầu lụy, lo toan...

.............................

lang thang chiều muộn vào bảo tàng mỹ thuật thành phố, ngẩn ngơ trước bức tượng bằng men ngọc trước sân có tên là biên giới...tự dưng nhớ bài chiều mưa biên giới .......

nhưng chẳng may, vì là 30.4 nên toàn là tranh về chiến tranh, tôi lướt đi và không dừng lại, không biết từ lúc nào tôi không đọc sách, truyện về chiến tranh, xem tranh ảnh....về đề tài này...nó như một cái gì đó không thật sự hiện hữu và giả tạo...

qua nhiều phòng khác nhau, những bức tranh trước 75 nhẹ nhàng, thoáng đạt...sau 75 lại là những bức tranh bức bối, dù cho nhiều màu sắc, nhưng nội tâm mạnh mẽ đã không còn bình yên...

những bức của trẻ con bao giờ cũng sáng và đáng yêu hơn hết thải...

......................................

ghé quán quen, bạn lật đật lấy cờ ra treo, để "nó" phạt........

....................................

én vẫn bay trước UBND Thành phố như những buổi chiều nào, đã bớt đi những khẩu hiệu, những băng rôn chào mừng, đèn vừa lên xôn xao một chút, Dinh độc lập im lìm với một băng rôn màu đỏ.........báo chí đã thôi hò hét những ngày này, chỉ còn tivi vẫn xôn xao 1 chút, nhưng có lẽ phim Hàn hay HBO vẫn hấp dẫn hơn nhiều........

...................................

mọi sự rồi cũng qua....

hòa giải giống như một giả tạo mới, khoét sâu thêm những đau thương, ai cần?!!!

hãy tự vấn lương tâm mình, và làm gì đó khác đi cho cuộc sống này, và mang lại bình yên cho mỗi con người...

mọi sự rồi cũng qua.....

P/S: hãy đọc Linda Lê, Nam Lê để biết sự bức bối, chịu đựng khôn cùng của những người phải dứt áo mà đi............


3 nhận xét:

Nguyễn nói...

"ghé quán quen, bạn lật đật lấy cờ ra treo, để "nó" phạt........"

Ngày cuối tháng tư, những người Việt xa xứ cũng lật đật treo cờ. Lá cờ Quốc Gia - Là Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ. Và cùng nhau tưởng niệm...


Khi HH viết "những bức của trẻ con bao giờ cũng sáng và đáng yêu hơn hết thải.." thì bỗng dưng HH làm BG nhớ đến "The Unwanted" (Thân Phận Dư Thừa)của Kiên Nguyễn quá. Đã đọc rất lâu rồi, nhưng chắc là BG sẽ đọc lại nó.

Ừ thì,"...mọi sự rồi cũng qua...." mà thôi....

Hugs

P.S. HH ơi, BG có cả PDF bản tiếng Việt "Thân phận dư thừa" nữa. Nếu HH chưa đọc mà thích, BG sẽ gửi email cho HH nha.

Thương mến.

hoaihuong nói...

bông à,

vậy là tiếng gọi nhẹ nhàng đã được hồi đáp hay sao? vui quá, bông à, như gặp lại người bạn cũ lâu ngày...sao nơi chốn này, người ở người đi...rồi đợi chờ nhau...

bông à, gửi email cho HH nhé, vlinhdan@gmail.com

trở lại, nha bông.

Nguyễn nói...

HH ơi, BG vừa gửi lúc trưa nay. HH check mail nha.:-)