30/9/14

mưa đêm

lâu rồi không thao thức giữa những cơn mưa đêm, tự dưng thèm rượu đỏ trước hàng hiên năm xưa, nhớ đâu đó những điều xưa cũ...

mưa to, gian phòng trở nên ấm áp, cuộn mình trong chăn nghe mưa xối xả, thỉnh thoảng tiếng ầm ào của sấm chớp, nhưng đâu đó dường như thấy trống vắng, một nỗi trống nhẹ khi ở xa một người...mà chỉ có những đêm mưa mới gặp...

không muốn mở chút nhạc nào, không muốn cả tiếng Tivi râm ran, chỉ nghe tiếng mưa, nghe nỗi nhớ tràn vào da thịt, những tưởng đã miễn nhiễm mùa thu, ai ngờ đâu cơn mưa dầm lại làm nảy mầm những nỗi niềm cũ kỹ xa xưa...

cuối tuần đi ngang chốn cũ, mọi thứ đã đổi thay, và hình như cũng có vài thứ còn nguyên đó, xa lạ mà thân quen, chắc nếu bất chợt gặp người xưa có lẽ cũng vừa thân quen xa lạ...

mọi thứ đổi thay nhanh quá, có lúc tưởng không còn theo kịp, thấy mình già nua và chậm chạp, những kiến thức đang bị bào mòn bởi những bất thiện trong tâm hồn...

đâu đó vẫn còn nguyên nỗi chán chường nhân thế...

có còn không một tình thương không vụ lợi...hay vẫn cứ phải nhân danh...

trời mưa rồi tạnh, nhưng chắc gì đã sáng, những cơn mưa đêm chắc cũng mệt nhoài.

26/9/14

thu xanh...

thu sài gòn không xao xác lá vàng bay, không cả những cơn gió nhẹ đưa thoảng mùi hoa sữa...
thu sài gòn là những cơn mưa ầm ào, gió thốc rơi cả những lá xanh, hoặc nhờ những cơn mưa ấy lá càng xanh hơn, xanh hơn cả trong những buổi trưa nắng gắt không một chút gió, cả mảng màu xanh lá me non mát rượi...

thu xanh...
thu xám những cơn mưa
thu vàng màu nắng trưa
và thu xanh lá...

buổi trưa ngồi dưới tán lá me, hàn huyên chuyện trò, con đường nhỏ lọt thỏm giữa lòng sài gòn, nghe mùa thu đang qua, nghĩ mùa thu sắp tới, nhớ mùa thu xưa...

những ký ức, những cơn mưa đâu đó trong tâm hồn...

rồi mọi thứ chìm sâu vào tầng ký ức nào đó, những vết thời gian lấp đầy lấp đầy dần, mọi thứ trôi qua trôi qua, nhẹ nhàng biết bao...

nhưng những vết xước đôi lúc thật nhói lòng...

như những chiếc lá xanh rơi khi chưa kịp úa.

và mây trắng vẫn đang bay, mùa này nước đã nổi chưa, bến phà cũ có còn, vườn còn xanh cây trái?

và người đã lưu lạc chốn nào hay vẫn còn nguyên nơi cũ mà ta chẳng bao giờ bước qua...

hồng vàng

mùa thu xanh có bông hồng vàng
em còn thương nhớ tới chàng hay không?....


13/9/14

muốn...

muốn viết điều gì đó thật đàng hoàng, dài hơi một chút, cũng đã có đề tài, viết một lần rồi giã từ luôn mọi việc viết lách trên đời, viết để trả hết những nợ nần, buồn thương, yêu mến, viết xong rồi bỏ, như trút hết cho cạn rồi vơi...

xong rồi sẽ làm một người khác, tham lam đọa đày vào bạc tiền cơm áo, quên hết những ngày xưa...

những thứ trong đầu vẫn chưa thể bày ra trang giấy một sự sắp đặt vừa mắt vừa lòng, và nếu không mọi thứ lại dần trôi...

muốn, muốn, muốn...

vẫn chưa làm được...

vẫn mơ toàn chuyện viễn vông thì người ta đi kiếm giàu sang cả....


9/9/14

sực tỉnh

cứ tưởng đang chìm vào cơn mơ, không biết lối ra, có lúc không nhớ mình có cái blog này khi cứ lạc giữa phố phường, lạc trong ồn ào facebook, giữa những rừng tin tức không mang lại gì...

lạc giữa những chuyến đi...

lạc những bức ảnh mà chỉ cần tách 1 cái, có cả cảm xúc thoáng qua, cả kỷ niệm mỗi khi nhìn lại, và lướt qua lướt qua...

viết, là khi tĩnh lặng, khi cồn cào, khi bức bối, khi hồn nhiên, rất ít khi quá vui mà ngồi viết, thi thoảng nhớ quên, có cả không gian và thời gian trong đó, đủ lâu để ngắm nhìn, để đọng lại và rớt ra những con chữ trên máy tính, trên trang giấy...

và một ngày nhận được tin nhắn thật gọn: em viết blog đi!

sực tỉnh,

và nhớ ra rằng mình còn có thể viết, dù đã vơi đi quá nhiều........nhưng ly rượu cạn, hết những hơi cay........

8/9/14

viết gì đây, hay những dòng bối rối...

em hãy viết xuống...

vài người nói với tôi như vậy, em cứ viết xuống, những cảm nghĩ, những suy tư, nghiên cứu về gì đó, hay đơn giản chỉ sống và cảm nhận cuộc đời này...

viết gì đây? khi trong đầu đang ngồn ngộn cảm xúc muốn tuông ra thì đang ở đâu đó giữa đám đông người, giữa đường lái xe...còn khi mở cuốn sổ tay, tìm cây viết, đặt tay phải trên tờ giấy trắng, không viết xuống nổi một từ. Hay khi mở máy tính ra, màn hình trắng trơn, mọi thứ lộn xộn trong đầu không thể nào sắp xếp và viết ra...

viết gì đây? một số người bảo đừng để bị lừa mị bởi những từ ngữ, có người bảo hãy nghiên cứu những thứ sâu xa...khi chỉ cần gõ lên google mọi thứ hiện ra trước mắt. Có người bảo, hãy tĩnh lặng, chờ đợi và suy tư, cả ngàn đời rồi, mọi thứ vẫn đang trôi...

Khi cây phượng ngoài cửa sổ đang lay trước gió trong cơn mưa phùng buổi trưa, thì việc ngồi ở quán cafe Highland một mình với việc ngồi co ro trong góc phòng hay ngồi trước hàng hiên đầy mưa gió có khác gì nhau...

Tắt điện thoại và ngắm mưa rơi, mưa có hạt xiên, hạt thẳng, có hạt rơi trên cành, có hạt rơi xuống đất, những chiếc lá xanh vẫy chào, những ngọn cỏ xanh reo mừng, những chiếc áo mưa chống chọi, những chiếc xe qua...

mỗi thứ đang đổi thay từng giây phút....

tôi

tôi chắc chắn không phải là tôi của ngày hôm qua, không phải của buổi trưa này hay của buổi chiều nay, kể cả bên chung trà ấm áp trong chiều mưa qua với vài bạn cũ, và tôi với người thương mến lang thang đó đây....

tôi lạc mất mình đâu đó, mà cũng không phải, tôi bỏ lại tôi sau lưng, cũng không, tôi không còn là tôi nữa, tôi cũng không phải là ai khác, tôi mỗi ngày, mỗi phút, mỗi giây...nửa quen nửa lạ...

hoặc tôi có nhiều thời gian hơn để quan sát mình quan sát gương mặt mình mỗi sáng, mỗi chiều, để thấy ánh mắt tinh nhanh hay mệt nhoài, để thấy mình già nua hay con trẻ, để thấy mình chộn rộn hay bình an....

hoặc tôi đang đổi thay quá nhanh, nhưng tháng 9 thất thường mưa nắng, như những lúc chợt vui chợt buồn, chợt hoang mang chợt chín chắn...

và lại thu...

tôi của mùa thu ướt át, nhớ nhung, sâu lắng, hoang hoải đã đâu mất, chỉ còn mùa thu lướt qua trong gió với mây trắng bay, mấy nhành hoa nở trên lan can nhà, của tách trà trong chiều mưa gió, bên dòng sông xa xa để chút nhớ thương vương mấy bài nhạc quê nhà, đẫm nước...

tôi ước cùng ai đó ngồi với nhau giữa đêm trăng sáng, bên chén trà nhấp ngụm trăng thanh, tôi muốn gặp lại người xưa với tâm thế khác, đã đổi thay biết bao mùa sao hình ảnh cũ con nguyên, giá ở gần nhau chắc thấy mình thay đổi, nhưng không gặp nhau cứ ngỡ vẫn còn xưa...

đôi lúc thấy mình chẳng còn một sức sống chọi, để cuộc đời cứ trôi đi, trôi đi...

cũng chẳng mơ ngôi nhà và những đứa trẻ, chỉ thích dạo bước trên đồi ngắm ánh trăng tan, nghe chuông chùa đổ...

và rồi khi trăng tàn, sương ẩm, nghe dế hát khúc u buồn ru giấc ngàn thu........