9/9/14

sực tỉnh

cứ tưởng đang chìm vào cơn mơ, không biết lối ra, có lúc không nhớ mình có cái blog này khi cứ lạc giữa phố phường, lạc trong ồn ào facebook, giữa những rừng tin tức không mang lại gì...

lạc giữa những chuyến đi...

lạc những bức ảnh mà chỉ cần tách 1 cái, có cả cảm xúc thoáng qua, cả kỷ niệm mỗi khi nhìn lại, và lướt qua lướt qua...

viết, là khi tĩnh lặng, khi cồn cào, khi bức bối, khi hồn nhiên, rất ít khi quá vui mà ngồi viết, thi thoảng nhớ quên, có cả không gian và thời gian trong đó, đủ lâu để ngắm nhìn, để đọng lại và rớt ra những con chữ trên máy tính, trên trang giấy...

và một ngày nhận được tin nhắn thật gọn: em viết blog đi!

sực tỉnh,

và nhớ ra rằng mình còn có thể viết, dù đã vơi đi quá nhiều........nhưng ly rượu cạn, hết những hơi cay........

3 nhận xét:

Ngọc Hạnh nói...

Với chị viết như lưu lại để nhớ hay xả ra để quên :)

hoaihuong nói...

dạ, càng ngày cảm xúc càng qua nhanh quá, chưa kịp viết ra đã bay mất, mà viết cần có thời gian, không gian phù hợp chị à, mà bữa nay em lại sắm sổ để bên mình như hồi xưa xưa rồi...hihi

Ngọc Hạnh nói...

Chị cũng thấy vậy. Hoặc cảm xúc mình quá nhiều chăng hihihi... Nói chứ nhiều khi gặp điều này điều nọ, thấy điều kia, định viết ra, rồi khi ngồi xuống, thì không viết được. :(