tôi lạc mất mình đâu đó, mà cũng không phải, tôi bỏ lại tôi sau lưng, cũng không, tôi không còn là tôi nữa, tôi cũng không phải là ai khác, tôi mỗi ngày, mỗi phút, mỗi giây...nửa quen nửa lạ...
hoặc tôi có nhiều thời gian hơn để quan sát mình quan sát gương mặt mình mỗi sáng, mỗi chiều, để thấy ánh mắt tinh nhanh hay mệt nhoài, để thấy mình già nua hay con trẻ, để thấy mình chộn rộn hay bình an....
hoặc tôi đang đổi thay quá nhanh, nhưng tháng 9 thất thường mưa nắng, như những lúc chợt vui chợt buồn, chợt hoang mang chợt chín chắn...
và lại thu...
tôi của mùa thu ướt át, nhớ nhung, sâu lắng, hoang hoải đã đâu mất, chỉ còn mùa thu lướt qua trong gió với mây trắng bay, mấy nhành hoa nở trên lan can nhà, của tách trà trong chiều mưa gió, bên dòng sông xa xa để chút nhớ thương vương mấy bài nhạc quê nhà, đẫm nước...
tôi ước cùng ai đó ngồi với nhau giữa đêm trăng sáng, bên chén trà nhấp ngụm trăng thanh, tôi muốn gặp lại người xưa với tâm thế khác, đã đổi thay biết bao mùa sao hình ảnh cũ con nguyên, giá ở gần nhau chắc thấy mình thay đổi, nhưng không gặp nhau cứ ngỡ vẫn còn xưa...
đôi lúc thấy mình chẳng còn một sức sống chọi, để cuộc đời cứ trôi đi, trôi đi...
cũng chẳng mơ ngôi nhà và những đứa trẻ, chỉ thích dạo bước trên đồi ngắm ánh trăng tan, nghe chuông chùa đổ...
và rồi khi trăng tàn, sương ẩm, nghe dế hát khúc u buồn ru giấc ngàn thu........
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét