em có thể chặn mọi thứ liên lạc, để tạo một bức tường ngăn cách, để chúng ta có thể an toàn ở một nửa thế giới của mình, nhưng em không thể nào ngăn được nỗi nhớ, nỗi nhớ luồn qua khe cửa, nỗi nhớ len lỏi trong lòng, xon xót...
em đã cố làm rối ren mọi thứ, mà mọi thứ rối ren thật, như lòng của em, như tóc của em, bởi vì anh đã đến, như gió tháng ba ào ạt thổi, mọi thứ êm đềm rối tung beng, anh xới tung mọi thứ, mang cho em những cơn gió mát lành, những nụ cười vui, những ồn ào, những bình yên...rồi anh đi...
như chưa từng đến...
để lại một nỗi khắc khoải đợi chờ...
trái tim mềm yếu của em, trái tim kiêu hãnh của em, trái tim quen với những dịu êm cũng loạn nhịp với những xao động thất thường, dỗi hờn và mong nhớ, bình yên và giông tố, dường như điều gì đó đang đổi thay...
anh không đủ bao dung, đủ rộng cho những trái gió trở trời của em, em không đủ dịu dàng để mà e ấp...
mọi thứ giờ đây đã bên kia bức tường, em đã an toàn trong những không gian của em, cho trái tim em bình yên trở lại, cho những xôn xao trở nên bình lặng, như khép bớt cánh cửa lại để gió tháng 3 bớt thổi những đêm trường...
nhưng nỗi nhớ không gì ngăn cách được, len lỏi, xon xót...
chắc là anh đang thao thức, phải không...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét