tôi gia nhập Facebook vài năm và rồi không dừng lại được, ở đó có những thứ hấp dẫn, những xa lộ thông tin, những kiến thức, những bạn bè, những điều ấm áp, những thứ muộn phiền...
nó lôi tuột mình đi, một ngày nhìn vào FB không biết bao nhiêu lần, như thể không muốn bị lỡ điều gì, không muốn 1 sự kiện nào đó mà mình không biết được, bỏ đi một bài viết thời thượng một bài viết hay...
nhưng rồi mọi thứ trôi tuột đi đâu mất, những bức ảnh, những dòng comment, những status, ào ào đổ vào, ào ào trôi qua...
rồi từ điện thoại, đến Kindle, có thể đọc bất cứ thứ gì mà không phải ngồi dậy, không phải bật laptop lên, đọc nhiều thứ hay ho quá, thấy mình không cần phải viết nữa, thấy những gì mình viết cũng trôi tuột vào những bâng quơ...
và ở đó, khi tôi biến mất, tự mình bước vào ngõ hẹp để ngồi nghỉ ven đường, chắc cũng không có mấy người biết rằng mình đã vắng mặt, đã thôi ở ngoài đại lộ về lại ven đường, trên vệ cỏ xanh...
khi bước vào những con đường nhỏ, những vùng quê, hay những khoảng không cho riêng mình, bỏ qua những thứ hào nhoáng, bỏ qua cả những lo âu cơm áo, và cả những mối quan hệ đã không còn hữu duyên,
rồi thì mỗi thứ cũng sẽ nhẹ nhàng như làn gió tháng ba ào ào thổi, khô rạc người nhưng vẫn thích thú sau lưng....
2 nhận xét:
"ko cần phải viêt nữa..."
bâng quơ vui thôi :)
Có thấy em biến mất :)
Đăng nhận xét