Bạn hỏi tôi có đam mê nào không?
Câu này tôi đã tự hỏi mình khá lâu... và phát hiện ra mình chẳng có đam mê nào cả, kể cả...mê chơi, rồi mọi thứ cuốn đi cuốn đi, nay nghe lại câu hỏi này, tôi thần người một lúc, hình như tôi cũng chẳng có đam mê...
hồi nhỏ, nhìn ai đó đam mê cái gì, bỏ hết thời gian cho nó, quên ăn quên ngủ tôi thấy ngưỡng mộ lắm. Tôi có thể làm được nhiều thứ ở mức khá, giỏi nếu chú tâm, chơi được nhiều thứ nếu tập trung, chỉ vậy thôi.
cho nên, đôi khi tôi không biết trú ngụ vào đâu, khi tâm hồn mình nổi sóng.
viết, những đoạn ngắn cũng là một cách để giải tỏa, và, chỉ vậy thôi.
tôi ngưỡng mộ những người mê viết văn, họ bỏ cả cuộc đời mình vào những dòng chữ,
tôi ngưỡng mộ những người mê chụp ảnh, họ bỏ cả cuộc đời mình cho từng khoảnh khắc,
tôi ngưỡng mộ những họa sĩ, họ bỏ cả cuộc đời cho những mảng màu,
....
tôi cũng thử,
có cái làm được, có cái dở chừng, có cái không được,
và tôi mau chán, tôi không đam mê...
cuộc sống cứ trôi,
và có vẻ giờ đây, tôi chỉ kiếm đủ sống để loay hoay với những mảnh vụn đời mình và tìm kiếm niềm đam mê đích thực...
2 nhận xét:
Hình như chị cũng giống em. Không theo đuổi được 1 đam mê nào cả :)
dạ, chị có băn khoăn gì về điều đó không? hình như nhiều người như vậy mà cũng ít người băn khoăn, nhưng những câu hỏi như thế thường hay trở lại với em...
Đăng nhận xét