Khi ấy là mùa xuân, những hoa tuyết đang tan, tiếng nước bắt đầu chảy, và cỏ cây đang đâm chồi...khi ấy có hoa, những bông hoa vừa nở mơn man, những chú sóc non đang nhảy múa, những bước chân reo vui vội vã hồn nhiên...khi ấy ta chỉ muốn ra đồng, những vườn xuân đang mới...
Khi ấy là mùa hạ, những bóng nắng nhảy múa trước thềm rồi loang ra, loang ra mãi đến khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, mọi thứ êm đềm mà khô khốc, những lá cây đậm màu, nhưng sao ta nghe màn đêm của những vì sao sáng, những cánh đồng mênh mang bước chân, xanh thẳm, những dòng sông trong vắt lượn lờ, và nắng vàng óng, và trăng vàng nhạt vành vạnh treo!
Khi ấy là mùa thu, dòng nước êm đềm chảy, ta nghe tiếng gió mơn man khắp da thịt, ta nghe khúc du dương của lá vàng rơi rụng, ta cũng nghe tiếng dương cầm trong gió thoảng của những cành lá đang độ úa tàn, nhưng những tiếng reo vui hạnh phúc của người đã đủ đầy và sẵn sàng rơi xuống...nghe được những cụm mây trắng lang thang vô định và tiếng suối róc rách mỏi mệt xế chiều, ta nghe nhớ một hoài niệm trong cơn mưa nhẹ, như nhớ người xưa, như những hồi ức của những mùa mùa thu cũ...êm đềm quá, nhưng thỉnh thoảng vang lên những âm điệu của lễ hội, của tình yêu rồi lọt thỏm vào những ngày đơn lẻ êm êm...
Khi ấy là mùa đông, mọi thứ bắt đầu đông cứng lại, úa tàn, đi vào giấc ngủ êm êm, nhưng trong giấc mơ ấy đầy mộng mị, những cơn ác mộng của đêm đầy tuyết, những con đường trắng xóa không dấu chân, như lạc vào miền đất lạ, những cơn bão tuyết lạnh lùng, hoặc những giấc mộng đẹp, bình yên, mùa đông là một mùa không có thật, mùa của mộng mị và của một thế giới của những giấc mơ lạnh lùng đơn lẻ và thẳm sâu....
......................
(Chỉ vì nghe cái này thôi mà)
2 nhận xét:
viết hay quá xá :)
m cũng vừa nghe lúc chiều :)
bây giờ là mùa hạ, hãy ra đồng sau 1 cơn mưa, m ơi...
Đăng nhận xét