khi nghe nhạc không lời, không bị phân tán bời lời nhạc, cũng không tò mò tìm hiểu đâu là tiếng guita, đâu là piano hay violin... không phân biệt bản sonatna hay symphothy, không biết beethoven hay moza... khi ấy âm thanh chỉ là âm thanh, những cung bậc chạm vào võ não, chạm vào những nơtron thần kinh, và nhắm mắt lại để không phải nhìn thấy, những thanh âm sẽ thật đặc biệt lúc ấy có thể... ta lắng nghe ta... những cung bậc âm thanh làm dịu nhẹ vỗ về hay làm tê cứng một cách cơ học tác động vào não để có được một cảm nhận cơ học về sực tiếp xúc, làm nhẹ đi, và chữa lành những vết xướt đau của những tàn tích chất chứa trong tâm hồn...
cũng giống như nhắm mắt lại nghe những lời kinh trầm bổng, tiếng phạn, đừng để ý đến xung quanh, chỉ có những lớp lớp sóng âm thanh tác động vào não và gột rửa những hạt bụi hoặc làm dịu đi những điều chất chứa...
cũng như chỉ nghe tiếng của muôn loài, tiếng của cánh đồng, không phân biệt đâu là vạc sành, tiếng dế hay ếch nhái, ễnh ương hay tiếng gió... chỉ những thanh âm, những tạp âm lay động và tác động vào những lớp lớp nơ tron để chữa lành mọi thứ...
như tối, tiếng mưa đêm lặng lẽ...
chỉ lắng nghe thôi....
1 nhận xét:
chỉ lắng nghe "nghe..."
Đăng nhận xét