25/5/15

khi yêu,

như một sự ngẫu nhiên, có chút gì đó bận lòng và 2 phim vừa coi gần nhất, Nàng Lolita (không biết có phải từ tiểu thuyết có nhiều tranh cãi về bản dịch mà mình chưa đọc) và A beautiful mind (Một tâm hồn đẹp) về cuộc đời của nhà toán học John Nash, người đoạt giải Nobel năm 1994 người vừa mới mất vì tai nạn ở tuổi 86, người đã phải sống chung với căn bệnh hoang tưởng của mình trong nhiều năm...

nhưng đọng lại trong mình nhiều nhất, cũng là sự băn khoăn nhiều nhất, đó là tình yêu...

tình yêu có thể hủy hoại người ta dù sự hủy hoại đó cũng chính là sự lựa chọn cho hạnh phúc mong manh trong Lolita...

tình yêu giúp chiến thắng bệnh tật và thành công trong cuộc sống như trường hợp của John Nash...

không ai biết mình sẽ yêu ai, không ai biết mình đã làm gì điên rồ cho người mình yêu dấu, nhưng cũng không ai biết người mình yêu dấu sẽ đón nhận tình yêu của mình ra sao, bội bạc, thương cảm, biết ơn, hy sinh hay yêu thương gấp bội...

không có công thức nào cho tình yêu để có được thành công hay hạnh phúc, bởi những gì thuộc về mình chúng ta có thể cho đi, nhưng những gì thuộc về người khác ta không thể nào biết được sẽ hạnh phúc đón nhận hay phản ứng chối từ, hay...hay...

nếu cơ thể này là giả tạm của đất, nước, gió, lửa nhưng cảm xúc là có thật, nhớ nhung là có thật, mong đợi cũng có thật cho dù có thể chỉ là những khoảnh khắc... mọi thứ có thể trôi qua như cơn gió, nhưng có những cơn gió mạnh làm cây đổ, nhà nghiêng...

nhà toán học có thể tình toán ra mọi thứ, nhưng không thể tính được tâm hồn mình, dù là một tâm hồn đẹp...

nàng Lolita rồi cũng sẽ đổi thay, nhưng trong anh chàng đã điên đảo vì tình yêu vẫn còn nguyên một tâm hồn trong trẻo, khó nắm bắt của tuổi 12 ...

chẳng ai biết rằng mình sẽ yêu ai cho đến khi ta biết nhung nhớ một người....

21/5/15

mùa

Khi ấy là mùa xuân, những hoa tuyết đang tan, tiếng nước bắt đầu chảy, và cỏ cây đang đâm chồi...khi ấy có hoa, những bông hoa vừa nở mơn man, những chú sóc non đang nhảy múa, những bước chân reo vui vội vã hồn nhiên...khi ấy ta chỉ muốn ra đồng, những vườn xuân đang mới...

Khi ấy là mùa hạ, những bóng nắng nhảy múa trước thềm rồi loang ra, loang ra mãi đến khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, mọi thứ êm đềm mà khô khốc, những lá cây đậm màu, nhưng sao ta nghe màn đêm của những vì sao sáng, những cánh đồng mênh mang bước chân, xanh thẳm, những dòng sông trong vắt lượn lờ, và nắng vàng óng, và trăng vàng nhạt vành vạnh treo!

Khi ấy là mùa thu, dòng nước êm đềm chảy, ta nghe tiếng gió mơn man khắp da thịt, ta nghe khúc du dương của lá vàng rơi rụng, ta cũng nghe tiếng dương cầm trong gió thoảng của những cành lá đang độ úa tàn, nhưng những tiếng reo vui hạnh phúc của người đã đủ đầy và sẵn sàng rơi xuống...nghe được những cụm mây trắng lang thang vô định và tiếng suối róc rách mỏi mệt xế chiều, ta nghe nhớ một hoài niệm trong cơn mưa nhẹ, như nhớ người xưa, như những hồi ức của những mùa mùa thu cũ...êm đềm quá, nhưng thỉnh thoảng vang lên những âm điệu của lễ hội, của tình yêu rồi lọt thỏm vào những ngày đơn lẻ êm êm...

Khi ấy là mùa đông, mọi thứ bắt đầu đông cứng lại, úa tàn, đi vào giấc ngủ êm êm, nhưng trong giấc mơ ấy đầy mộng mị, những cơn ác mộng của đêm đầy tuyết, những con đường trắng xóa không dấu chân, như lạc vào miền đất lạ, những cơn bão tuyết lạnh lùng, hoặc những giấc mộng đẹp, bình yên, mùa đông là một mùa không có thật, mùa của mộng mị và của một thế giới của những giấc mơ lạnh lùng đơn lẻ và thẳm sâu....

......................

(Chỉ vì nghe cái này thôi mà)

1/5/15

những chuyến đi...

có người hỏi: đi để làm gì? nắng gió bụi đường, thậm chí những ngày mệt lã, về lại ốm đau...

nhưng đi,

mới thấy những cảnh hoàng hôn tuyệt vời trên biển cả, những buổi chiều u buồn trên tháp cổ, những rạn san hô đủ sắc màu và để thấy những chú cá biển bơi tung tăng dưới nước mới đẹp làm sao...

đi,
mới thấy con người tàn phá thiên nhiên thế nào? những rặng san hô chết dần mòn qua những bước chân khám phá của con người, thấy để nuôi 1 con tôm hùm phải sát hại bao nhiêu là sinh linh cá tôm bé nhỏ...

đi,
có khi chỉ để nằm lắc lư trên cánh võng nghe tiếng sóng vỗ xa xa và đọc cuốn sách ưa thích dưới buổi trưa nắng úa, để thấy cái xứ nhiều hoa sen trắng và cả những con bò cũng trắng gặm cỏ xa xa...

đi,
để thấy con người nhỏ bé thế nào khi những cao ốc chọc trời trông như những trò chơi xếp hình tí hon khi nhìn từ ô cửa máy bay, để thấy tầng mây rộng và cao, để biết vũ trụ bao la còn mình thì nhỏ hẹp, đi để mở rộng lòng mình chứ không phải khép lại những vụn vặt đời thường, cơm áo bon chen...

đi,
ngạc nhiên trước những cánh đồng ruộng lúa bao la dưới những chân núi chở che, rồi sau đó ngỡ ngàng mở ra cuối con đường bãi cát dài trắng xóa, mặt biển xanh trong kỳ lạ, và ít bóng người...

cũng có lúc chán những chuyến đi, cũng có lúc mỏi mệt, ta tìm đến tâm hồn mình với những khoảng không vô tận, những ít khoáng đạt, những buồn lo và ít khi hạnh phúc, lúc đó lại thèm những chuyến đi, những khoáng đạt của thiên nhiên, của những điều xưa cũ, điềm nhiên tồn tại...

có khi chẳng bao giờ ta có thể ghé lại một nơi đã từng in dấu chân, ngủ 1 giấc ngắn buổi trưa giữa đảo, hoặc ngắm buổi chiều tà trên đầm phá mênh mông, hay ngồi trên mỏm đá nghe mát rượi tiếng sóng giữa một góc eo gió ngàn xưa...

nhưng rồi, ở những nơi khác, nơi cỏ cây hoa trái trong vườn, nơi biển trời mênh mông, nơi 1 mình trên tầng cao nhìn ngắm mây bay hay nhấp một ngụm trà trong sương sớm...

và, con người ta chẳng phải là một phần của vũ trụ, của thiên nhiên đó sao...

hãy hòa mình vào đó, để thấy hạnh phúc khi được là người...

20/4/15

lá trúc

mùa này nắng nóng nhưng buổi chiều thường chênh chao gió...

và những lá trúc cũng chênh chao...

trúc như một người quân tử, nhưng mình lại thấy trúc như là thi nhân,

mọc thành khóm, nhưng chia lìa nhau, lá không đan xen và vướng víu như những bụi tre gai, mà vươn ra phảng phất, lá trúc chỉ có thể đẹp trong gió và trong mưa...

ở Tp. này, bụi trúc như một hồn quê, tuy lạc lỏng mà kiêu ngạo, bình thản sống và nhẹ nhàng lay...

gió qua làn trúc nghe tiếng lao xao, nhẹ và nương theo như một vũ công chuyển mình, những cành trúc lả lơi...

bạn mình có lần trời mưa đi qua con đường nhỏ thấy một bụi chuối trong sân nhà ở Tp. thấy thương, thấy lạc lỏng, như đâu đó hoài niệm chất quê, bụi chuối hàng cau, chuối ngắm trong mưa thì đẹp, trong chiều thì buồn, trong chiều mưa thì buổn đắm đuối...

trúc ít buồn hơn, bãng lãng hơn, sâu lắng hơn, như một văn nhân tư lự...

và lá trúc rơi, xào xạc trong gió nghe cứ ngỡ đang háo hức thay mình trong cõi thế, như thế đã cống hiến cả đời và rộn rã cuộc chia ly...

khi nhốt cành trúc vào góc tường để hoài niệm, những chiếc lá xanh rồi úa màu không có chỗ lay, vướng víu vào bức tường màu trắng xanh trên tầng cao của căn hộ lại thấy như một bức tĩnh mặc trên tường, thỉnh thoảng đổi thay...

và buổi chiều, khi gió thổi, mây trắng vờn bay, cành trúc mảnh khảnh vương lên trời những lá trúc bay, ta ngửa mặt ngắm nhìn như chẳng thể có gì thư thả hơn...

thư thả như ngắm 1 con bò đang gặm cỏ, tự hỏi ta cần gì phải ngày ngày tháng tháng mệt mỏi những lo toan...

12/4/15

Bộ não siêu phàm

Muốn viết về cuốn sách này khi mới đọc nó khoảng được 1/3 nhưng rồi thôi ráng đọc đến trang cuối cùng, đọc xong thì không biết viết cái gì nữa...

chẳng lẽ viết lại những dòng "chữ nhỏ" trong đó, nhiều quá, kiến thức nhiều quá, khái niệm nhiều quá, gợi mở nhiều quá, giáo dục nhiều quá...

nhưng sau khi đọc những dòng cuối cùng thì việc bỏ ra gần 2 tháng trờ để đọc, mỗi ngày một ít cũng không thấy phí, dù nói hiểu cũng không thể hiểu được hết những chuyển tải của nó.

sách khoa học không dễ đọc, vì các thuật ngữ, thậm chí vì người dịch không trao chuốt như sách văn chương nên dễ làm nản lòng, nếu không phải là lĩnh vực mà bạn quan tâm...

nhưng sách này viết về bộ não của chính bạn, bạn có quan tâm đến bộ não của mình không?! muốn biết cơ chế suy nghĩ, lưu trữ, nhận thức thông tin ra sao không? những bộ não cấp thấp, cấp cao, siêu phàm ra sao không?

chỉ có thể nói rằng đó một cuốn sách hữu dụng cho những ai muốn tìm hiểu về chính mình, về những còn đường phía trước mà mình có thể tự điều khiển và bước đi mà không phải ai khác có thể làm thay.

bộ não tạo ra nhận thức hay tâm trí điều khiển bộ não, bộ não là một cái máy hát chứ không phải là beethoven, vậy ai là beethoven để tạo ra những cung bật cảm xúc của chính mình và bộ não chỉ là công cụ phát lại...

và bạn rèn luyện thế nào để tâm trí hướng về điều tốt đẹp hơn, bộ não sử dụng lâu bền hơn để có cuộc sống hữu dụng hơn, cho chính bạn chứ không phải cho ai khác.

và, thật thú vị, sau cuối cùng, các nhà vật lý hay thần kinh học lại nói về Thiền định.

giống như để khám phá bộ não của mình không phải là mổ nó ra xem những thứ hỗn độn trong đó, việc đó dành cho bác sĩ phẫu thuật, muốn khám phá chính mình, bộ não sáng lên, những nhận thức, tâm trí, luôn có một có con thường xuyên được đề cập: Thiền định.

lúc ấy bạn "thấy" hay "không thấy" chính mình là một việc khác, thậm chí bạn có thể nhìn thấy Thượng đế hoặc những điều bí ẩn mà chỉ có mình bạn có thể nhận thấy được, không một ai khác có trãi nghiệm tương tự.

và từ Thiền định, dường như có thể lý giải hết mọi điều bằng chính những trãi nghiệm của mình, bạn nhận ra từ bi, trí huệ, giải thoát và cuối cùng là tính không vô cùng...

khi đó chẳng còn gì để nói nữa rồi...

6/4/15

đừng sợ (vô úy) - viết cho những lo âu...

mình trãi qua những nỗi âu lo trong thời gian khá dài, cho đến lúc nhận ra rằng nó không là điều bình thường nữa, ra đường sợ cướp, ở nhà 1 mình sợ trộm, đi đường vắng sợ ma, tiếp xúc người khác e ngại, sợ sệt, sợ người khác đánh giá, sợ người ta chê cười, sợ cả những ác mộng...

và mọi chuyện bắt đầu từ nỗi lo âu, nỗi sợ, từ đó đến kém tự tin, thụ động và trốn chạy...

cho đến một lần bắt gặp Vô Úy của bà Aung San Suu Kyi, một diễn từ của bà trong Forum nào đó, người đàn bà nhỏ bé này quả thật vĩ đại, trãi qua biết bao thăng trầm và không lùi bước trước muôn vàn khó khăn để đấu tranh cho lý tưởng của bà... Nếu trước đây, mình tin vào sức mạnh phi thường, một tâm lý vững vàng, một tinh thần kiên định để có thể làm được điều đó,

nhưng nay, mình tin rằng, người ta có thể làm bất cứ điều gì khi...thõng tay vào chợ, không cần phải cố gắng, không cần phải lên gân, bởi sự chiến đấu kiên cường làm người ta mệt mỏi, làm người ta điên cuồng như những kẻ cuồng tín, còn nếu như xem đó là công việc cần làm, đơn giản là phải làm, như là cần phải làm hàng ngày và...đừng sợ.

Phải, đừng sợ.

Nỗi sợ làm hao mòn ý chí, nỗi sợ làm tâm trí tổn hao và trở nên bất ổn, và lúc đó có làm gì đi nữa cũng không thể vui vẻ mà làm, không thể đến được nơi đã định đến, con đường bằng phẳng trở nên khó khăn vì nỗi sợ làm người ta thích rẽ ngang, lối tắt hay vòng vo...

Nỗi sợ là gì, nó chẳng qua là một cơ chế phản ứng của tâm trí, rồi não bộ trước những điều không đủ tin tưởng, không thấy an toàn...nhưng dần dần nỗi sợ thành thói quen, nó bào mòn những điều tốt đẹp, nó làm cho tinh thần yếu ớt, làm cho cuộc sống âu lo...

mà dường như hầu hết nỗi sợ đều không có thật,

bạn sợ thi rớt, bạn chưa thi mà, cớ sao phải sợ, mà thi xong thì cũng đã an bài, sao lại phải lo...

bạn sợ thất nghiệp, chẳng qua bạn sợ không có lương để sống, vậy, bạn đã cố gắng hết mình chưa...

bạn sợ người khác không tôn trọng mình, bạn đã xứng đáng được tôn trọng chưa, nếu thấy xứng đáng, cứ hành xử như người xứng đáng, nếu chưa hãy thay đổi và đừng sợ.

bạn sợ ai đó sẽ phản bội, nếu phản bội thì cũng chỉ là một sự đổi thay, một cơ hội mới, bạn sợ điều gì?

bạn sợ ai đó bỏ rơi bạn, nếu chưa xảy ra thì có gì mà sợ, nỗi sợ làm cho bạn lo lắng, lo giữ lấy và rồi cũng không giữ được... nếu xảy ra thì bạn níu kéo có được không mà sợ...

hãy tin chính mình và hãy bớt lo âu,

đừng sợ!



5/4/15

đam mê

Bạn hỏi tôi có đam mê nào không?

Câu này tôi đã tự hỏi mình khá lâu... và phát hiện ra mình chẳng có đam mê nào cả, kể cả...mê chơi, rồi mọi thứ cuốn đi cuốn đi, nay nghe lại câu hỏi này, tôi thần người một lúc, hình như tôi cũng chẳng có đam mê...

hồi nhỏ, nhìn ai đó đam mê cái gì, bỏ hết thời gian cho nó, quên ăn quên ngủ tôi thấy ngưỡng mộ lắm. Tôi có thể làm được nhiều thứ ở mức khá, giỏi nếu chú tâm, chơi được nhiều thứ nếu tập trung, chỉ vậy thôi.

cho nên, đôi khi tôi không biết trú ngụ vào đâu, khi tâm hồn mình nổi sóng.

viết, những đoạn ngắn cũng là một cách để giải tỏa, và, chỉ vậy thôi.

tôi ngưỡng mộ những người mê viết văn, họ bỏ cả cuộc đời mình vào những dòng chữ,

tôi ngưỡng mộ những người mê chụp ảnh, họ bỏ cả cuộc đời mình cho từng khoảnh khắc,

tôi ngưỡng mộ những họa sĩ, họ bỏ cả cuộc đời cho những mảng màu,

....

tôi cũng thử,

có cái làm được, có cái dở chừng, có cái không được,

và tôi mau chán, tôi không đam mê...

cuộc sống cứ trôi,

và có vẻ giờ đây, tôi chỉ kiếm đủ sống để loay hoay với những mảnh vụn đời mình và tìm kiếm niềm đam mê đích thực...