khi đọc Và khi tro bụi, ta thấy dường như cuộc đời mình là một chuyến đi, đi mãi, đi mãi...nó ám ảnh mãi, khôn nguôi,
rồi đọc An Ni Bảo Bối, dường như là Hoa Bên Bờ hay Đảo Tường Vi gì đó, vài ngày trước 1 chuyến đi Đà Lạt cùng Ms. Thỏ, Ms. Lê hôm ấy 3 đứa cũng chẳng hiểu vì sao mà đi, leo lên chuyến xe khuya và ước mình đi mãi... hẳn chúng ta đang tìm con đường cho mình, rồi mê mãi...
chênh chếch bóng trăng trên đèo Bảo Lộc lúc 3-4 h sáng, nhìn quanh đèo dốc quanh co đường rừng, mọi thứ nhàn nhạt, liêu trai...
lúc ấy, ước mình cứ chập chờn giấc ngủ, lắc lư trên xe mãi, ghé một trạm dừng ven đường, ngái ngủ, rồi lại đi, lắc lư trên đường, quấn 1 cái mền mỏng, nghe nhạc, rồi đi, đừng bao giờ dừng lại, đừng bao giờ là điểm đến, như một sự kết thúc, như một điểm dừng lại, over...
mãi sau này không còn cảm giác ấy nhiều nữa, nhưng thỉnh thoảng ra khỏi thành phố, lại thèm cảm giác đó, chúng ta cứ đi mãi, đi mãi, trọ ở ven đường, như thể trốn chạy, như thể không hề có nơi nào để về, như thể không có một vướng bận trách nhiệm nào, nhưng thể ta là người tự do duy nhất, và cô đơn khôn cùng,
những gặp gỡ trở thành những ký ức, vướng víu và đưa ta về thực tại,
tỉnh những giấc mơ,
18/7/15
tỉnh lẻ đêm buồn...
ký ức là những mảnh vụn, được thêu dệt thành những câu chuyện, nhiều lúc trồi dậy, rưng rưng...
lâu lắm rồi có thể cầm gui-ta và đàn được một bài duy nhất, cũng không biết tại sao đó lại là bài Đêm buồn tỉnh lẻ, hoặc vì ba dạy có 1 bài hoặc vì dốt quá nên chỉ đàn được mỗi bài này, bây giờ vẫn còn nhớ nốt: la đố la fa rề, la rế rế si la, la la la fà sol đố... (đã lâu rồi, đôi lứa cách đôi nơi, tơ duyên xưa còn hay mất...)
bây giờ thì cũng chẳng thể đàn được, bấm phím mandolin đau cả tay vẫn không đàn đủ hết nốt, buồn gì đâu...
má hát hay, ba đàn giỏi mà mấy đứa con không đứa nào thừa hưởng được gì...
nhớ có buổi tối trời mưa, trên bộ ván ba và chú Tám Triều nhâm nhi nhắc chuyện xưa, của những người lính cũ và nhớ nhất tiếng đàn gui-ta bập bùng, tiếng hát trầm trầm ...lội bùn dơ băng lau lách xuyên đêm, sương trắng rơi vai tôi ướt lạnh mềm... hẳn 2 người đàn ông đang nhớ lại thời lính tráng, hay nhớ về thuở xa xưa của một vùng quê ngoại xa lơ lắc mà đau đáu không thể về...
Tám Triều đi lính, Chín Quân đi bộ đội, rồi làm chính quyền, Tám Triều bất đắc chí bỏ lên Sài Gòn chạy xe ôm nhưng giống như một chàng lãng tử, đi tìm mối tình xưa - Út Diễm...
nhà trọ Tám Triều trên cái tum cao chót vót được cơi nới dựng lên sân thượng một tòa nhà cũ kỹ trên mặt tiền đường Trần Hưng Đạo, lúc nào cũng thiếu nước, đó là 20 năm trước, những ngày mưa gió, ngày nào cũng có món cá kèo kho như một món quê hương, tanh nồng...
và ta chiều chiều nhìn ra phố mưa giăng, lần đầu lên Sài Gòn, ở nơi xa hoa bậc nhất, trong căn nhà tồi tàn bậc nhất, thi đại học, khóc rưng rưng...
ba mới mất chưa được tháng tròn...
mới đó, 20 năm...
lâu lắm rồi có thể cầm gui-ta và đàn được một bài duy nhất, cũng không biết tại sao đó lại là bài Đêm buồn tỉnh lẻ, hoặc vì ba dạy có 1 bài hoặc vì dốt quá nên chỉ đàn được mỗi bài này, bây giờ vẫn còn nhớ nốt: la đố la fa rề, la rế rế si la, la la la fà sol đố... (đã lâu rồi, đôi lứa cách đôi nơi, tơ duyên xưa còn hay mất...)
bây giờ thì cũng chẳng thể đàn được, bấm phím mandolin đau cả tay vẫn không đàn đủ hết nốt, buồn gì đâu...
má hát hay, ba đàn giỏi mà mấy đứa con không đứa nào thừa hưởng được gì...
nhớ có buổi tối trời mưa, trên bộ ván ba và chú Tám Triều nhâm nhi nhắc chuyện xưa, của những người lính cũ và nhớ nhất tiếng đàn gui-ta bập bùng, tiếng hát trầm trầm ...lội bùn dơ băng lau lách xuyên đêm, sương trắng rơi vai tôi ướt lạnh mềm... hẳn 2 người đàn ông đang nhớ lại thời lính tráng, hay nhớ về thuở xa xưa của một vùng quê ngoại xa lơ lắc mà đau đáu không thể về...
Tám Triều đi lính, Chín Quân đi bộ đội, rồi làm chính quyền, Tám Triều bất đắc chí bỏ lên Sài Gòn chạy xe ôm nhưng giống như một chàng lãng tử, đi tìm mối tình xưa - Út Diễm...
nhà trọ Tám Triều trên cái tum cao chót vót được cơi nới dựng lên sân thượng một tòa nhà cũ kỹ trên mặt tiền đường Trần Hưng Đạo, lúc nào cũng thiếu nước, đó là 20 năm trước, những ngày mưa gió, ngày nào cũng có món cá kèo kho như một món quê hương, tanh nồng...
và ta chiều chiều nhìn ra phố mưa giăng, lần đầu lên Sài Gòn, ở nơi xa hoa bậc nhất, trong căn nhà tồi tàn bậc nhất, thi đại học, khóc rưng rưng...
ba mới mất chưa được tháng tròn...
mới đó, 20 năm...
13/7/15
6/7/15
những điều xưa cũ...
tôi thả trôi những chiếc lá, như tâm hồn mình, thư thả...
ta hẳn là người vô tâm, khi xung quanh mình lúc nào cũng có ai đó có thể vì mình mà có những tâm tư...
những điều xưa cũ luôn quay trở lại,
chúng ta thường hay phạm những lỗi lầm giống nhau, chơi với những người có tính cách giống nhau, và những phản ứng giống nhau, như một sự nhàm chán...
giống như ai đó bảo rằng đời mình toàn gặp những anh chàng đào hoa bay bướm để chẳng thể nào chung thủy được, hoặc ta mặc định từ đâu trong tiềm thức, hoặc những tính cách yêu thích của ta thường gắn với những anh chàng có mặt trái là người không chung thủy, vậy đó không phải do ai khác mà chính do bản thân mình, những lựa chọn mà đôi khi ta cũng không biết mình lựa chọn...
ta kỳ vọng 1 điều khác, một sự đổi thay, nhưng thói quen xưa cũ bám riết, hình thành trong tiềm thức, nên đôi khi ta gặp những bất hạnh cũng giống nhau bởi dường như ta phản ứng mọi thứ cùng một cách...
thói thường, càng vô tâm thì người ta lại càng quan tâm, càng muốn biết vì sao vì sao, người ta luôn muốn người khác đặc biệt, khác người nhưng người ta cũng không chịu được người khác không giống ai...
đến phát chán những điều tương tự giống nhau,
một người bạn xa ta khoảng 10 năm, sẽ chỉ thấy và nghĩ rằng ta vẫn còn là của 10 năm trước, những khoảng thời gian 10 năm không gặp nhau là một khoảng trống, và bạn chẳng thể nào hiểu được vì sao ta đã đổi thay...
cuối cùng, chỉ vì ta đã lựa chọn, đã sống, đã phản ứng .... nên những điều xưa cũ luôn quay trở lại, những người cũ luôn quay trở lại với một dạng khác,
mà thật ra ta đã sống đâu!
ta hẳn là người vô tâm, khi xung quanh mình lúc nào cũng có ai đó có thể vì mình mà có những tâm tư...
những điều xưa cũ luôn quay trở lại,
chúng ta thường hay phạm những lỗi lầm giống nhau, chơi với những người có tính cách giống nhau, và những phản ứng giống nhau, như một sự nhàm chán...
giống như ai đó bảo rằng đời mình toàn gặp những anh chàng đào hoa bay bướm để chẳng thể nào chung thủy được, hoặc ta mặc định từ đâu trong tiềm thức, hoặc những tính cách yêu thích của ta thường gắn với những anh chàng có mặt trái là người không chung thủy, vậy đó không phải do ai khác mà chính do bản thân mình, những lựa chọn mà đôi khi ta cũng không biết mình lựa chọn...
ta kỳ vọng 1 điều khác, một sự đổi thay, nhưng thói quen xưa cũ bám riết, hình thành trong tiềm thức, nên đôi khi ta gặp những bất hạnh cũng giống nhau bởi dường như ta phản ứng mọi thứ cùng một cách...
thói thường, càng vô tâm thì người ta lại càng quan tâm, càng muốn biết vì sao vì sao, người ta luôn muốn người khác đặc biệt, khác người nhưng người ta cũng không chịu được người khác không giống ai...
đến phát chán những điều tương tự giống nhau,
một người bạn xa ta khoảng 10 năm, sẽ chỉ thấy và nghĩ rằng ta vẫn còn là của 10 năm trước, những khoảng thời gian 10 năm không gặp nhau là một khoảng trống, và bạn chẳng thể nào hiểu được vì sao ta đã đổi thay...
cuối cùng, chỉ vì ta đã lựa chọn, đã sống, đã phản ứng .... nên những điều xưa cũ luôn quay trở lại, những người cũ luôn quay trở lại với một dạng khác,
mà thật ra ta đã sống đâu!
4/7/15
bạch nguyệt,
Sáng nay có dịp ra đường thật sớm, khi trời vừa hừng đông, trăng còn sáng tỏ, xung quanh là những gợn mây như những lớp bông xốp mềm, mà em bảo như những đợt sóng xô, trời ban sáng thật trong lành, dễ chịu...
Khi về ngang qua Thảo Cầm Viên, trên những tán cây còn mờ sương, một vầng trăng vành vạnh treo, muốn dừng lại chụp 1 bức hình nhưng không tiện, chỉ có thể ngắm nhìn thật lâu như ghi lại trong mắt mình hình ảnh thật đẹp, trăng đã không còn màu vàng nữa, giờ đang chuyển dần sang màu trắng nhạt, và những vầng mây xốp bông bao quanh mờ ảo...
màu trăng ấy không biết gọi là gì, nhớ là có lần nghe m loáng thoáng gọi là morning moon, phải không m?!
viết tới đây lại nhớ tới new moon - 1 tập trong Twilight, lại nhớ TT, khi em dịch bộ truyện này đã chăm chút như thế nào, bắt đầu từ Twilight, em đã cân nhắc và lựa chọn rất kỹ tựa đề để dịch, Hoàng Hôn không phù hợp với bộ truyện có hơi hướm ma quái, cuối cùng chọn được Chạng Vạng, một từ có lẽ lúc ấy ít ai dùng tới, và chiều Chạng Vạng thường gợi đến những hình ảnh liêu trai ma quái, kể cả ngày xưa, ở quê nhiều người lớn vẫn thường hay nói ma thường xuất hiện lúc chạng vạng hoặc hừng đông, lúc tranh tối tranh sáng, và tựa đề ấy được đón nhận như một lẽ tự nhiên của nó, nhưng ít ai biết rằng để có được người dịch đã lựa chọn rất nhiều, nếu Hoàng Hôn, người ta sẽ nghĩ đến tiểu thuyết diễm tình hơn là một truyện ma cà rồng. Sau đó là Breaking Dawn, cũng đã suy nghĩ và tính toán rất nhiều, nếu là Bình Minh hay Rạng Đông vẫn chưa hay, Bừng sáng lại càng không được, và cuối cùng cái tên được chăm chút Hừng đông, thể hiện hết được ý nghĩa của nó...và hôm nay chợt nghĩ đến New Moon, trăng non, trăng mới lên, và những đàn sói trong đêm trăng trở nên có sức mạnh diệu kỳ...
ghé cafe Chiêu bờ sông sáng sớm, quán vừa mở cửa, chênh chếch phía trời Tây trăng đang nhạt nhòa, hòa vào mây trắng, đọc cuốn Mặc khách Sài Gòn trên kệ, đọc say sưa, và bắt gặp từ: bạch nguyệt, ah, phải chăng là bạch nguyệt, chỉ những buổi bình minh và hoàng hôn, giao nhau giữa trời và đêm trăng chợt thành bạch nguyệt,
Mặc khách Sài Gòn viết về Bùi Giáng, Vũ Hoàng Chương, Đinh Hùng, Mai Thảo...và nhiều văn nghệ sĩ khác, từ mọi vùng miền khác, đến Sài Gòn phát triển và thành danh, Sài Gòn luôn dung chứa, luôn tiễn đưa, tất cả những ai đến và đi như một lẽ vô thường, nhưng luôn để trong lòng người những hoài niệm đẹp đẽ của những thời vàng son...
một từ thật đẹp,
bạch nguyệt,
đủ vui một sáng cuối tuần...
tặng m,
hừng đông,
trăng bạc màu,
bạch nguyệt.
Khi về ngang qua Thảo Cầm Viên, trên những tán cây còn mờ sương, một vầng trăng vành vạnh treo, muốn dừng lại chụp 1 bức hình nhưng không tiện, chỉ có thể ngắm nhìn thật lâu như ghi lại trong mắt mình hình ảnh thật đẹp, trăng đã không còn màu vàng nữa, giờ đang chuyển dần sang màu trắng nhạt, và những vầng mây xốp bông bao quanh mờ ảo...
màu trăng ấy không biết gọi là gì, nhớ là có lần nghe m loáng thoáng gọi là morning moon, phải không m?!
viết tới đây lại nhớ tới new moon - 1 tập trong Twilight, lại nhớ TT, khi em dịch bộ truyện này đã chăm chút như thế nào, bắt đầu từ Twilight, em đã cân nhắc và lựa chọn rất kỹ tựa đề để dịch, Hoàng Hôn không phù hợp với bộ truyện có hơi hướm ma quái, cuối cùng chọn được Chạng Vạng, một từ có lẽ lúc ấy ít ai dùng tới, và chiều Chạng Vạng thường gợi đến những hình ảnh liêu trai ma quái, kể cả ngày xưa, ở quê nhiều người lớn vẫn thường hay nói ma thường xuất hiện lúc chạng vạng hoặc hừng đông, lúc tranh tối tranh sáng, và tựa đề ấy được đón nhận như một lẽ tự nhiên của nó, nhưng ít ai biết rằng để có được người dịch đã lựa chọn rất nhiều, nếu Hoàng Hôn, người ta sẽ nghĩ đến tiểu thuyết diễm tình hơn là một truyện ma cà rồng. Sau đó là Breaking Dawn, cũng đã suy nghĩ và tính toán rất nhiều, nếu là Bình Minh hay Rạng Đông vẫn chưa hay, Bừng sáng lại càng không được, và cuối cùng cái tên được chăm chút Hừng đông, thể hiện hết được ý nghĩa của nó...và hôm nay chợt nghĩ đến New Moon, trăng non, trăng mới lên, và những đàn sói trong đêm trăng trở nên có sức mạnh diệu kỳ...
ghé cafe Chiêu bờ sông sáng sớm, quán vừa mở cửa, chênh chếch phía trời Tây trăng đang nhạt nhòa, hòa vào mây trắng, đọc cuốn Mặc khách Sài Gòn trên kệ, đọc say sưa, và bắt gặp từ: bạch nguyệt, ah, phải chăng là bạch nguyệt, chỉ những buổi bình minh và hoàng hôn, giao nhau giữa trời và đêm trăng chợt thành bạch nguyệt,
Mặc khách Sài Gòn viết về Bùi Giáng, Vũ Hoàng Chương, Đinh Hùng, Mai Thảo...và nhiều văn nghệ sĩ khác, từ mọi vùng miền khác, đến Sài Gòn phát triển và thành danh, Sài Gòn luôn dung chứa, luôn tiễn đưa, tất cả những ai đến và đi như một lẽ vô thường, nhưng luôn để trong lòng người những hoài niệm đẹp đẽ của những thời vàng son...
một từ thật đẹp,
bạch nguyệt,
đủ vui một sáng cuối tuần...
tặng m,
hừng đông,
trăng bạc màu,
bạch nguyệt.
3/7/15
vui,
về nhà này giờ thấy vui, vì biết rằng ai đó đã ghé qua, những người thân thiết, hoặc ghé qua nhà bạn, khi bạn không có ở nhà, đọc những dòng để lại, cảm nhận nó, là những dòng mênh mang, những cảm xúc dạt dào, hay những câu haiku cô đọng,
mọi người đã viết lại, mọi người ghé thăm nhau, đọc nhau, cảm nhận và sẻ chia với nhau, dù, chẳng nói một lời...
nhà này là một nhà vắng, ít bạn bè, chỉ có những mảnh tâm hồn thân thiết, những góc khác của tâm hồn, ở đó người ta có thể trãi lòng hết những cung bật tình cảm, có khi là những suy tư, có khi là một khoảnh khắc của cảm xúc, có khi là những mênh mang của hoài niệm...
ít bạn, nhưng đặc sắc, ai cũng có một lối viết khác nhau, thật đặc biệt, anh trai hơi thất thường và bận rộn, nhưng những buổi khuya khuya thường có những điều đặc biệt tặng cho ai đó còn thức hoặc như món quà sáng hôm sau,
thơ haiku mỗi ngày của bạn mình vẫn chưa hiểu hết cấu tứ và ý niệm, chỉ biết rằng dường như nhìn sự vật ở một góc khác, nhưng mình thấy dễ thương, mỏng manh và nhẹ nhàng, thanh thoát...
và mình mê những bài viết mênh mang của bạn, có những lúc mình thả hồn vào đó, như những kỷ niệm của mình, như những giấc mơ đâu đó từ thời xa xưa hiện về, như thân quen, như xa lạ, như đâu đó trong ký ức mong manh của mình, như những khoảng thời gian đẹp đẽ, trầm buồn được tái hiện...mênh mang...
Nay, mình về đây mỗi ngày, có khi không viết được gì nhưng vẫn ghé thăm những người bạn, ghé qua nhà, nhìn 1 chút rồi về, đọc và cảm nhận những bài viết mới,
thật thích,
nhớ viết nhé, tháng 7 này, mùa ngâu...
những ký ức xôn xao lại về, ô thước có bắc cầu hay trời làm giông gió...
mọi người đã viết lại, mọi người ghé thăm nhau, đọc nhau, cảm nhận và sẻ chia với nhau, dù, chẳng nói một lời...
nhà này là một nhà vắng, ít bạn bè, chỉ có những mảnh tâm hồn thân thiết, những góc khác của tâm hồn, ở đó người ta có thể trãi lòng hết những cung bật tình cảm, có khi là những suy tư, có khi là một khoảnh khắc của cảm xúc, có khi là những mênh mang của hoài niệm...
ít bạn, nhưng đặc sắc, ai cũng có một lối viết khác nhau, thật đặc biệt, anh trai hơi thất thường và bận rộn, nhưng những buổi khuya khuya thường có những điều đặc biệt tặng cho ai đó còn thức hoặc như món quà sáng hôm sau,
thơ haiku mỗi ngày của bạn mình vẫn chưa hiểu hết cấu tứ và ý niệm, chỉ biết rằng dường như nhìn sự vật ở một góc khác, nhưng mình thấy dễ thương, mỏng manh và nhẹ nhàng, thanh thoát...
và mình mê những bài viết mênh mang của bạn, có những lúc mình thả hồn vào đó, như những kỷ niệm của mình, như những giấc mơ đâu đó từ thời xa xưa hiện về, như thân quen, như xa lạ, như đâu đó trong ký ức mong manh của mình, như những khoảng thời gian đẹp đẽ, trầm buồn được tái hiện...mênh mang...
Nay, mình về đây mỗi ngày, có khi không viết được gì nhưng vẫn ghé thăm những người bạn, ghé qua nhà, nhìn 1 chút rồi về, đọc và cảm nhận những bài viết mới,
thật thích,
nhớ viết nhé, tháng 7 này, mùa ngâu...
những ký ức xôn xao lại về, ô thước có bắc cầu hay trời làm giông gió...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

