ký ức là những mảnh vụn, được thêu dệt thành những câu chuyện, nhiều lúc trồi dậy, rưng rưng...
lâu lắm rồi có thể cầm gui-ta và đàn được một bài duy nhất, cũng không biết tại sao đó lại là bài Đêm buồn tỉnh lẻ, hoặc vì ba dạy có 1 bài hoặc vì dốt quá nên chỉ đàn được mỗi bài này, bây giờ vẫn còn nhớ nốt: la đố la fa rề, la rế rế si la, la la la fà sol đố... (đã lâu rồi, đôi lứa cách đôi nơi, tơ duyên xưa còn hay mất...)
bây giờ thì cũng chẳng thể đàn được, bấm phím mandolin đau cả tay vẫn không đàn đủ hết nốt, buồn gì đâu...
má hát hay, ba đàn giỏi mà mấy đứa con không đứa nào thừa hưởng được gì...
nhớ có buổi tối trời mưa, trên bộ ván ba và chú Tám Triều nhâm nhi nhắc chuyện xưa, của những người lính cũ và nhớ nhất tiếng đàn gui-ta bập bùng, tiếng hát trầm trầm ...lội bùn dơ băng lau lách xuyên đêm, sương trắng rơi vai tôi ướt lạnh mềm... hẳn 2 người đàn ông đang nhớ lại thời lính tráng, hay nhớ về thuở xa xưa của một vùng quê ngoại xa lơ lắc mà đau đáu không thể về...
Tám Triều đi lính, Chín Quân đi bộ đội, rồi làm chính quyền, Tám Triều bất đắc chí bỏ lên Sài Gòn chạy xe ôm nhưng giống như một chàng lãng tử, đi tìm mối tình xưa - Út Diễm...
nhà trọ Tám Triều trên cái tum cao chót vót được cơi nới dựng lên sân thượng một tòa nhà cũ kỹ trên mặt tiền đường Trần Hưng Đạo, lúc nào cũng thiếu nước, đó là 20 năm trước, những ngày mưa gió, ngày nào cũng có món cá kèo kho như một món quê hương, tanh nồng...
và ta chiều chiều nhìn ra phố mưa giăng, lần đầu lên Sài Gòn, ở nơi xa hoa bậc nhất, trong căn nhà tồi tàn bậc nhất, thi đại học, khóc rưng rưng...
ba mới mất chưa được tháng tròn...
mới đó, 20 năm...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét