tôi thả trôi những chiếc lá, như tâm hồn mình, thư thả...
ta hẳn là người vô tâm, khi xung quanh mình lúc nào cũng có ai đó có thể vì mình mà có những tâm tư...
những điều xưa cũ luôn quay trở lại,
chúng ta thường hay phạm những lỗi lầm giống nhau, chơi với những người có tính cách giống nhau, và những phản ứng giống nhau, như một sự nhàm chán...
giống như ai đó bảo rằng đời mình toàn gặp những anh chàng đào hoa bay bướm để chẳng thể nào chung thủy được, hoặc ta mặc định từ đâu trong tiềm thức, hoặc những tính cách yêu thích của ta thường gắn với những anh chàng có mặt trái là người không chung thủy, vậy đó không phải do ai khác mà chính do bản thân mình, những lựa chọn mà đôi khi ta cũng không biết mình lựa chọn...
ta kỳ vọng 1 điều khác, một sự đổi thay, nhưng thói quen xưa cũ bám riết, hình thành trong tiềm thức, nên đôi khi ta gặp những bất hạnh cũng giống nhau bởi dường như ta phản ứng mọi thứ cùng một cách...
thói thường, càng vô tâm thì người ta lại càng quan tâm, càng muốn biết vì sao vì sao, người ta luôn muốn người khác đặc biệt, khác người nhưng người ta cũng không chịu được người khác không giống ai...
đến phát chán những điều tương tự giống nhau,
một người bạn xa ta khoảng 10 năm, sẽ chỉ thấy và nghĩ rằng ta vẫn còn là của 10 năm trước, những khoảng thời gian 10 năm không gặp nhau là một khoảng trống, và bạn chẳng thể nào hiểu được vì sao ta đã đổi thay...
cuối cùng, chỉ vì ta đã lựa chọn, đã sống, đã phản ứng .... nên những điều xưa cũ luôn quay trở lại, những người cũ luôn quay trở lại với một dạng khác,
mà thật ra ta đã sống đâu!
1 nhận xét:
nghe thật là buồn chán :(
Đăng nhận xét