khi đọc Và khi tro bụi, ta thấy dường như cuộc đời mình là một chuyến đi, đi mãi, đi mãi...nó ám ảnh mãi, khôn nguôi,
rồi đọc An Ni Bảo Bối, dường như là Hoa Bên Bờ hay Đảo Tường Vi gì đó, vài ngày trước 1 chuyến đi Đà Lạt cùng Ms. Thỏ, Ms. Lê hôm ấy 3 đứa cũng chẳng hiểu vì sao mà đi, leo lên chuyến xe khuya và ước mình đi mãi... hẳn chúng ta đang tìm con đường cho mình, rồi mê mãi...
chênh chếch bóng trăng trên đèo Bảo Lộc lúc 3-4 h sáng, nhìn quanh đèo dốc quanh co đường rừng, mọi thứ nhàn nhạt, liêu trai...
lúc ấy, ước mình cứ chập chờn giấc ngủ, lắc lư trên xe mãi, ghé một trạm dừng ven đường, ngái ngủ, rồi lại đi, lắc lư trên đường, quấn 1 cái mền mỏng, nghe nhạc, rồi đi, đừng bao giờ dừng lại, đừng bao giờ là điểm đến, như một sự kết thúc, như một điểm dừng lại, over...
mãi sau này không còn cảm giác ấy nhiều nữa, nhưng thỉnh thoảng ra khỏi thành phố, lại thèm cảm giác đó, chúng ta cứ đi mãi, đi mãi, trọ ở ven đường, như thể trốn chạy, như thể không hề có nơi nào để về, như thể không có một vướng bận trách nhiệm nào, nhưng thể ta là người tự do duy nhất, và cô đơn khôn cùng,
những gặp gỡ trở thành những ký ức, vướng víu và đưa ta về thực tại,
tỉnh những giấc mơ,
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét