lâu rồi không thao thức giữa những cơn mưa đêm, tự dưng thèm rượu đỏ trước hàng hiên năm xưa, nhớ đâu đó những điều xưa cũ...
mưa to, gian phòng trở nên ấm áp, cuộn mình trong chăn nghe mưa xối xả, thỉnh thoảng tiếng ầm ào của sấm chớp, nhưng đâu đó dường như thấy trống vắng, một nỗi trống nhẹ khi ở xa một người...mà chỉ có những đêm mưa mới gặp...
không muốn mở chút nhạc nào, không muốn cả tiếng Tivi râm ran, chỉ nghe tiếng mưa, nghe nỗi nhớ tràn vào da thịt, những tưởng đã miễn nhiễm mùa thu, ai ngờ đâu cơn mưa dầm lại làm nảy mầm những nỗi niềm cũ kỹ xa xưa...
cuối tuần đi ngang chốn cũ, mọi thứ đã đổi thay, và hình như cũng có vài thứ còn nguyên đó, xa lạ mà thân quen, chắc nếu bất chợt gặp người xưa có lẽ cũng vừa thân quen xa lạ...
mọi thứ đổi thay nhanh quá, có lúc tưởng không còn theo kịp, thấy mình già nua và chậm chạp, những kiến thức đang bị bào mòn bởi những bất thiện trong tâm hồn...
đâu đó vẫn còn nguyên nỗi chán chường nhân thế...
có còn không một tình thương không vụ lợi...hay vẫn cứ phải nhân danh...
trời mưa rồi tạnh, nhưng chắc gì đã sáng, những cơn mưa đêm chắc cũng mệt nhoài.
1 nhận xét:
1. Mưa đêm nhiều cảm xúc, bao giờ cũng thế. Nhưng mưa đêm không mệt nhòai, bởi vì sau khi mưa khóc(mà ta gọi là mưa rơi) một lúc, mưa sẽ ngủ ngon như là lệ xanh.(mà ta gọi xanh như lá hay là thu xanh của HH) :-)
2. Khi HH viết,"bào mòn bởi những bất thiện trong tâm hồn..." có thấy bất an không? :-)
Đăng nhận xét