6/3/15

chiều

chiều xuống thật nhanh, ly cafe chưa kịp cạn là đã hết một buổi chiều, nhớ chiều đâu đó...trên đường về nhớ đầy, chiều chậm nghe chân ngày, tiếng buồn vang trong mây, tiếng buồn vang trong mây...sao mà hay thế, tiếng buồn nhưng vang vang, rộn ràng, không phải tiếng buồn nào cũng được như vậy...

...nhớ nhà châm điếu thuốc
khói huyền bay lên cây
khói huyền bay lên cây...

ôi, sao mà đẹp, thanh nhã và man mác đến vậy...

bạn nhớ buổi chiều đó không, 2 đứa chở nhau trên chiếc xe cũ hình như đã hát vang dọc đường, thật thích những âm thanh vang vang... vang trong mây, vang trong mây... bay lên cây, bay lên cây... rồi 2 đứa thèm điếu thuốc, tưởng tượng mơ màng, khói huyền bay lên cây trong buổi chiều chạng vạng ...

có những buổi chiều nhìn ai đó tô màu trời, từ những màu sáng vàng của nắng, bỗng đâu một màn xám đổ xuống, như ai đó bị đổ 1 thùng sơn xám, lan đến đâu bầu trời tối dần đến đó, nhưng ơ kìa, phía xa góc chân trời, ai vừa tô một màu hồng nhạt, ráng chiều xa xa, rồi đây đó những mảng sáng tối, xanh vàng đan xen, và rồi màn đêm buông...chưa kịp thấy tối màu, thì thành phố lên đèn, chộn rộn những đèn xanh đỏ tím...

ban giao của đêm và ngày, tờ mờ sáng tinh sương, mọi thứ vừa thức dậy, còn nguyên lành, còn yên ấm...

buổi chiều ban giao của ngày sang đêm, của khói bụi, của mệt nhoài, của loay hoay khắc khoải trở về bình yên trong lòng đêm ấm...

màn đêm gột rửa ngày...

nhưng,
chiều nay sương khói lên khơi.......

1 nhận xét:

... nói...

ừa, nhớ đầy...
~.~